Chào mừng bạn đến với Diễn đàn Vàng Sài Gòn.
Vietnam Trading Challenge
+ Trả Lời Ðề Tài
Trang 3/14 ĐầuĐầu 1 2 3 4 5 13 ... cuốicuối
Hiện kết quả từ 41 tới 60 của 270

Chủ đề: Đọc - Suy ngẫm

  1. #41
    BĐH
    Tham gia ngày
    May 2008
    Bài gửi
    1,076
    Thanks
    0
    Thanked 117 Times in 44 Posts

    Mặc định

    Tiền bạc

    Tiền bạc là vị sứ giả làm trung gian trao đổi các vật giùm cho mọi người, đó là ý nghĩa ban sơ của nó.

    Khi loài người phát triển sinh hoạt về mọi mặt thì ý nghĩa của tiền bạc thay đổi theo một cách tích cực hơn, tinh vi hơn.

    Chính tiền bạc đã phân chia xã hội ra thành nhiều đẳng cấp và hầu hết mọi người đều bị nó chi phối đến tận cùng của tâm tưởng.

    Do đó tiền bạc luôn đồng nghĩa với địa vị, danh vọng, quyền thế... nó đồng nghĩa với mọi thứ có khả năng "làm nên cuộc đời".

    Tiền bạc có khả năng tạo dựng nên một nền văn minh vật chất, nhưng nếu người ta không tự kìm chế lấy tâm hồn mình, không để tinh thần hướng thượng, thì tiền bạc cũng có khả năng hủy hoại tâm hồn trong sáng của con người.

    Với cái tâm vọng động dù đem tiền bạc ra bố thí cho người nghèo thì cũng không có nghĩa là bạn đã làm được một điều thiện.

    Nên đối với người bằng cái tâm vô phân biệt mới thật sự xúc động. Bởi vì tiền bạc tự nó phân chia được xã hội thành nhiều đẳng cấp, thì hình ảnh nó bên trong mỗi người là một sự chấp trước.

    "Tiền bạc có thể cho chúng ta rất nhiều về cái bì phu bên ngoài, chứ không ở trong nội tâm. Nó cho ta nhiều thức ăn chứ không phải ngon, cho ta nhiều thuốc men chứ không phải sức khỏe, cho ta nhiều người quen biết chứ không phải thân thiết, cho ta nhiều người hầu hạ chứ không phải trung thành, cho ta nhiều cuộc vui chứ không phải hạnh phúc" - Henryk Issen

    Chúng ta rất cần tiền trong mọi sinh hoạt, có nó chúng ta mới làm ra của cải, góp sức với xã hội để tạo ra sự ổn định, nhưng chúng ta quyết không để cho nó chi phối, mà chúng ta phải điều khiển nó theo ý muốn của mình.

    Muốn được vậy hãy nên đối sử bình đẳng với mọi người. Tự coi lương tâm mình là một vị quan tòa.

    Giàu hay nghèo là do tài năng của mình, thêm vào đó cái lương tâm và cơ hội.

    Đừng cho tiền bạc là linh hồn, và cũng đừng khinh rẻ tiền bạc vì đó là thói chửi đời, đó là thói phản tiến bộ và ích kỷ



  2. The Following User Says Thank You to vangbong For This Useful Post:

    Helena273 (15-06-2011)

  3. #42
    BĐH
    Tham gia ngày
    May 2008
    Bài gửi
    1,076
    Thanks
    0
    Thanked 117 Times in 44 Posts

    Mặc định

    HẠNH PHÚC VÔ BIÊN


    Có những hạnh phúc vô biên khi mang lại hạnh phúc cho người khác bất chấp hoàn cảnh của riêng mình. Nỗi khổ được sẻ chia sẽ vơi nửa, nhưng hạnh phúc được sẻ chia sẽ được nhân đôi.

    Hai người đàn ông đều bệnh nặng, được xếp chung một phòng tại bệnh viện. Một người được phép ngồi dậy mỗi ngày trong một tiếng vào buổi chiều để thông khí trong phổi. Giường ông ta nằm cạnh cửa sổ duy nhất trong phòng. Người kia phải nằm suốt ngày. Hai người đã nói với nhau rất nhiều. Họ nói về vợ con, gia đình, nhà cửa, công việc, những năm tháng trong quân đội và cả những kỳ nghỉ đã trải qua.

    Mỗi chiều, khi được ngồi dậy, người đàn ông cạnh cửa sổ dành hết thời gian để tả lại cho bạn cùng phòng những gì ông thấy được ngoài cửa sổ. Người kia, mỗi chiều lại chờ đợi được sống trong cái thời khắc một tiếng đó - cái thời gian mà thế giới của ông được mở ra sống động bởi những hoạt động và màu sắc bên ngoài.

    Cửa sổ nhìn ra một công viên với một cái hồ nhỏ xinh xắn. Vịt, ngỗng đùa giỡn trên mặt hồ trong khi bọn trẻ thả những chiếc thuyền giấy. Những cặp tình nhân tay trong tay đi dạo giữa ngàn hoa và ráng chiều rực rỡ. Những cây cổ thụ sum suê toả bóng mát, và xa xa là đường chân trời của thành phố ẩn hiện.

    Khi người đàn ông bên cửa sổ mô tả bằng những chi tiết tinh tế, người kia có thể nhắm mắt và tưởng tượng ra cho riêng mình một bức tranh sống động. Một chiều, người đàn ông bên cửa sổ mô tả một đoàn diễu hành đi ngang qua. Dù không nghe được tiếng nhạc, người kia vẫn như nhìn thấy được trong tưởng tượng qua lời kể của người bạn cùng phòng.

    Ngày và đêm dần trôi...

    Một sáng, khi mang nước tắm đến phòng cho họ, cô y tá phát hiện người đàn ông bên cửa sổ đã qua đời êm ái trong giấc ngủ. Cô báo cho người nhà đến mang ông ta về. Một ngày kia, người đàn ông còn lại yêu cầu được chuyển đến cạnh cửa sổ. Cô y tá đồng ý để ông được yên tĩnh một mình. Chậm chạp gắng sức, ông nhổm dậy bằng hai cùi chỏ và ngắm nhìn thế giới bên ngoài. Ông căng thẳng nhìn ra cửa sổ. Đối diện với cửa sổ chỉ là một bức tường xám xịt. Ông hỏi cô y tá cái gì khiến cho người bạn khốn khổ cùng phòng của ông đã mô tả cho ông nghe những điều tuyệt diệu qua cửa sổ. Cô y tá cho biết rằng người đàn ông đó bị mù và thậm chí ông ta cũng không thấy được cả bức tường nữa. Cô nói: "Nhưng có lẽ ông ta muốn khuyến khích ông can đam hơn lên".

  4. The Following 2 Users Say Thank You to vangbong For This Useful Post:

    Helena273 (15-06-2011), heopro (14-01-2013)

  5. #43
    BĐH
    Tham gia ngày
    May 2008
    Bài gửi
    1,076
    Thanks
    0
    Thanked 117 Times in 44 Posts

    Mặc định

    >>> ai đang yêu và sẽ yêu

    Lý do cho một tình yêu


    Một cô gái hỏi bạn trai của mình:

    - Tại sao anh yêu em?

    - Sao em lại hỏi như thế, làm sao anh tìm được lý do gì chứ! - Chàng trai trả lời.

    - Không có lý do gì tức là anh không yêu em!

    - Em không thể suy diễn như vậy được.

    - Nhưng bạn trai của bạn em luôn nói cho cô ấy biết những lý do mà anh ta yêu cô ấy.
    - Thôi được anh yêu em vì em xinh đẹp, giỏi giang, nhanh nhẹn. Anh yêu em vì nụ cười của em, vì em lạc quan. Anh yêu em vì em quan tâm đến người khác.

    Cô gái cảm thấy rất hài lòng.

    Vài tuần sau, cô gái gặp một tai nạn khủng khiếp nhưng thật may, cô ấy vẫn còn sống. Nhưng cô trở nên cáu kỉnh vì cảm thấy mình vô dụng. Vài ngày sau khi bình phục, cô gái nhận được một lá thư từ bạn trai của mình.

    "Chào em yêu!

    Anh yêu em vì em xinh đẹp. Thế thì với vết sẹo trên mặt em bây giờ anh không thể yêu em được nữa.

    Anh yêu em vì em giỏi giang nhưng bây giờ em có làm được việc gì đâu. Vậy thì anh không thể yêu em được.

    Anh yêu em vì em nhanh nhẹn nhưng thực tế là em đang ngồi trên xe lăn. Đây không phải là lý do giúp anh có thể yêu em.

    Anh yêu em vì nụ cười của em nhưng cả tháng nay rồi anh chẳng thấy em cười. Anh có nên yêu em nữa không?

    Anh yêu em vì em lạc quan. Bây giờ anh không yêu em nữa vì lúc nào em cũng nhăn nhó, than vãn.

    Anh yêu em vì em quan tâm đến người khác nhưng giờ đây mọi người lại phải quan tâm đến em quá nhiều.

    Anh không nên yêu em nữa. Đấy, em chẳng có gì khiến anh phải yêu em vậy mà anh vẫn yêu em. Em có cần một lý do nào nữa không, em yêu?".

    Cô gái bật khóc và chắc chắn cô không cần biết một lý do nào nữa. Còn bạn, có bao giờ bạn hỏi những người thân của bạn lý do vì sao họ yêu bạn không? Bạn ạ, tình yêu đôi khi không nhất thiết phải cần một lý do.
    thay đổi nội dung bởi: vangbong, 23-08-2008 lúc 12:23

  6. The Following 2 Users Say Thank You to vangbong For This Useful Post:

    Helena273 (15-06-2011), heopro (14-01-2013)

  7. #44

    Tham gia ngày
    Jun 2008
    Bài gửi
    24
    Thanks
    0
    Thanked 5 Times in 4 Posts

    Mặc định

    Nắm tay và làm tình
    Có một người bạn tôi thổ lộ, cô ấy yêu anh bạn trai suốt một năm, mà mới chỉ nắm tay, còn chưa hề hôn. Tôi hỏi cô bạn, thế giờ là năm nào, cô ấy trả lời là năm 2004. Cô ấy không còn trinh, cô ấy từng có bạn trai, nhưng cô ấy chấp nhận chỉ nắm tay người yêu mới suốt một năm, mà vẫn chưa vội hôn.


    Từng có người bạn viết một bài, nói con trai thường nắm tay cô ấy lúc đi qua đường, lúc đi dạ hội, lúc đi xem phim ma ở rạp, và bảo cô, nắm tay hay không nắm tay rất quan trọng.

    Tôi nhớ về khi còn yêu, những phút làm tôi cảm động nhất, đều có liên quan đến cái nắm tay.

    Lần đầu tiên tôi nắm tay bạn trai trong mối tình đầu, tôi xấu hổ đến mức độ cứ cúi gằm xuống, hồi hộp lo lắng nên ra cả mồ hôi tay, dường như lúc đó là tuyên bố: "Chúng ta sẽ cùng bên nhau!", và trái tim tôi đập vội vàng cuống quýt đến gần tắt cả thở.

    Tôi rất thích người bạn trai lúc đó, khi đi đường, bước chân anh ấy rộng hơn vượt lên tôi, thì tay vẫn nhớ đưa về sau, lòng bàn tay hướng lên trên, ngầm nói với tôi rằng em ơi, đưa tay đây cho anh. Cái cảm giác đó êm ái lắm.

    Tôi cũng thích lúc đi ăn cùng bạn bè, người yêu tôi lén nắm tay tôi dưới gầm bàn, và cả hai thậm chí không nhìn vào mắt nhau, mà qua hơi ấm lòng bàn tay anh ấy làm tôi hiểu rằng anh đang ở bên tôi.

    Khi đi xe máy, anh ấy buông tay trái ra nắm lấy tay trái tôi, lúc lái ô tô, anh sẽ buông tay phải ra nắm lấy tay phải tôi. Tôi thích bàn tay rộng lớn của một người con trai, ngón tay dài, lòng bàn tay chắc chắn, để tôi cảm nhận được sức mạnh của anh, và yên tâm dựa vào trong vòng tay anh.

    Mỗi lần mùa đông, tay người bạn trai là lò sưởi của riêng tôi, cho dù trời lạnh thế nào, cho dù là mười độ dưới không, tôi đều có hơi ấm của anh. Mà hơi nóng của lòng tay người con trai bạn yêu thường vừa đủ ấm, cho dù người con trai khác cũng có thân nhiệt như thế, thì bạn cũng chỉ quen với hơi ấm của người yêu thôi.

    Khi chúng ta lớn lên, làm người trưởng thành, nhịp điệu của tình yêu trở nên vội vã hơn, và một cái nắm tay đã trở nên không còn nhiều ý nghĩa nữa, bạn có thể thấy một cái nắm tay sao dễ dàng, hoặc nó chả còn biểu lộ cái gì nữa. Khi chúng ta ở cạnh nam giới, có thể tất cả không còn bắt đầu bằng cầm tay nữa. Mà có thể tình yêu sẽ bắt đầu từ một cái hôn, hoặc là ta có thể làm tình với một người con trai, rồi mới yêu anh ta.

    Hoặc thậm chí, cái gì cũng đã "trao" rồi, nhưng vẫn không hề yêu anh ta một chút nào.

    Tôi cũng nghĩ đến rất nhiều người đàn ông, họ có thể đồng ý hôn một cô gái, làm tình với cô ta, nồng nhiệt như những tình nhân hạnh phúc nhất, thế nhưng chưa chắc anh ta đã chịu công khai nắm tay bạn trước đám đông.

    Chúng ta đã bắt đầu quen với những quan hệ tình cảm phức tạp, quen dần cả những quan hệ quá sâu về xác thịt, nhưng chúng ta lại bỏ qua một cái nắm tay giản đơn. Hoặc có thể ta không bỏ qua, ta chỉ không coi nó là một cái gì quan trọng và cần thiết.

    Tôi nghĩ, nắm tay hẳn rất đơn giản, nhưng nó chính là một thứ quan hệ xác thịt khó thực hiện nhất.

    Chúng ta có thể dễ dãi nắm tay bất kỳ người nào, nhưng chúng ta không dễ dãi làm tình với bất kỳ người nào.

    Ngược lại, chúng ta có thể rất dễ làm tình với một người nào đó, nhưng chúng ta lại rất khó nắm tay một cách giản dị và thiết tha với họ.

    Tôi nhớ lại những người con trai đã yêu tôi, họ rất ít nắm tay tôi, và khi đi đường, đại đa số là tôi chủ động nắm lấy tay họ.

    Họ vì là người chững chạc, trưởng thành, nên không còn bột phát và chủ động, tôi đã không bao giờ nói với họ rằng, tôi mong biết bao người yêu đưa tay dắt tôi trước, chủ động nói anh yêu em, chủ động nói anh trân trọng em biết bao, anh cần em biết bao. Mặc dù tôi là một cô gái rất tự tin năng động, nhưng tôi rất cần bạn trai chủ động, anh hãy cho tôi sức mạnh để tôi yêu anh đi.

    Không lẽ nắm tay, nói yêu tôi lại khó khăn thế? Phụ nữ dù đã chững tuổi, hay còn thơ ngây, cái phụ nữ cần rất giản đơn.

    Có nhiều khi trên đường về, những cái nắm tay của những đôi vợ chồng già đã làm tôi cảm động. Có bao nhiêu người trên thế giới già rồi, đi không nổi nữa, nhưng vẫn được một bàn tay nắm dìu đi chầm chậm? Trong cả cuộc đời này, đến khi bạn già, xấu xí, bệnh tật đầy, bước đi thập thễnh, anh ấy sẽ còn ở bên bạn nắm tay bạn chăng? Cho nên mỗi khi nhìn thấy những đôi vợ chồng già tôi thường mỉm cười, nhưng không ngăn được nước mắt thấm ướt mi.

    Có người nói với tôi, làm tình xa cách hơn nắm tay. Tôi không hiểu, tôi nghĩ làm tình thì phải gần gũi hơn nắm tay chứ. Không phải chúng ta vẫn phân loại tình cảm theo thứ tự này: Nắm tay - ôm - hôn - âu yếm vuốt ve - làm tình. Rõ ràng làm tình chứng tỏ tình yêu sâu sắc hơn nắm tay chứ?

    Không đâu.

    Thật sự là không đâu.

    Có những người làm tình trước, nắm tay sau. Cũng có người hôn trước, rồi mới cầm tay. Nếu sau đó chúng ta yêu nhau, thì thứ tự trên chẳng còn gì là quan trọng nữa. Nhưng bạn có phát hiện ra rằng, rất nhiều người họ muốn bí mật làm tình cùng bạn, nhưng lại không đồng ý nắm tay bạn giữa đám đông?

    Mà những gì còn lại ngọt ngào trong trái tim người con gái, không hẳn là lúc làm tình, mà thường là lúc bạn trai nắm tay thật chặt, thật sát, khi dọc đường, khi trên xe, hoặc cái nắm tay ngay cả lúc đã ở trên giường. Như thể qua lòng tay ấm truyền cho mình cảm giác, anh ấy yêu chân thành.

    Nếu một cái nắm tay có thể làm mình cảm động, nếu tình yêu có thể đơn giản như thế, thì có thể, cái nắm tay còn quan trọng hơn chuyện lên giường.
    (Trang Hạ lược dịch)
    thay đổi nội dung bởi: swandang, 23-08-2008 lúc 20:56
    "...ngón tay mình còn thơm mùi oải hương..."

  8. The Following 2 Users Say Thank You to swandang For This Useful Post:

    Helena273 (15-06-2011), heopro (14-01-2013)

  9. #45
    Ngư phủ
    Tham gia ngày
    May 2008
    Đến từ
    Saigon
    Bài gửi
    2,170
    Thanks
    2,268
    Thanked 3,949 Times in 706 Posts

    Mặc định

    Adamo đã từng đọc bài 'Nắm tay' này rồi . Nhưng khi đọc ở đây lại thấy nhiều ý nghĩa hơn.

  10. #46

    Tham gia ngày
    Jun 2008
    Bài gửi
    58
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Mặc định

    Trích Nguyên văn bởi Adamo Xem bài viết
    Adamo đã từng đọc bài 'Nắm tay' này rồi . Nhưng khi đọc ở đây lại thấy nhiều ý nghĩa hơn.
    Ada đã hiểu tại sao có 1 ai đó hay thích nắm tay chưa?

  11. #47

    Tham gia ngày
    Jun 2008
    Bài gửi
    24
    Thanks
    0
    Thanked 5 Times in 4 Posts

    Mặc định

    Câu chuyện về nước hoa ~ Noa



    Hình ảnh những mùi hương làm nên Cacharel không phải tự nhiên tôi gắn liền với những Entry dịch "Xin lỗi, em chỉ là con đĩ!" trên blog này.
    Và không phải tự nhiên khi chai Noa giữ đến hết hạn sử dụng tôi vẫn chưa dùng một lần nào.
    Có gì đó không thật ở trong mùi hương, khi thế giới hỗn tạp quay cuồng mà mùi hương cứ theo đuổi những trong veo thuần khiết. Làm gì có sự thuần khiết như thiếu nữ mười sáu trong đời này? Ngay cả chính cô thiếu nữ đó có khi đã đàn bà, sau mười năm Noa xuất hiện? Phải vì những dự cảm âu lo ấy, nhà sản xuất sau Noa đã đành phải cho ra đời Noa Perle, Noa Fleur gợi tình hơn, như người đàn bà đã chín muồi cho tình yêu.
    Cảm giác phải lòng nhau trong giây phút đầu tiên thường mong manh thế. Như một tưởng tượng. Mùi hương của Noa nhu mì khoan thai và thanh thản như thiếu nữ, không bợn chút buồn.
    Mang tưởng tượng gắn vào một mùi hương, Cacharel đã ở đỉnh cao năm 1998 rồi tụt dốc khi Noa chỉ lưu lại trong ký ức người phụ nữ, hoặc ở lại như một viên ngọc trai trong bộ sưu tập mùi hương bao la.
    Còn những người phụ nữ lại thường chỉ mang cảm xúc gắn vào mùi hương thôi. Bởi thế, không ai trung thành với Noa cả. Mùi đào mật, mùi lan dại thoạt đầu dù đã có hương hoa móng rồng, linh lan uyển chuyển và đàn hương mạnh mẽ níu lại cũng không ở lâu, không rõ rệt, không định hình nổi cảm xúc. Không bền lâu được, nhất là khi ngay cả tình yêu còn ngắn ngủi hơn vòng đời một chai nước hoa.
    Bây giờ, trong hai mươi mốt nghìn chai nước hoa đang rao bán trên Yahoo, chỉ còn có hai người bán Noa ngọc trai ở đây. Tôi cũng từng mua Noa ở Đài Loan qua một người môi giới.
    Nên tôi đang hối hận bởi đã không chọn một mùi hương gợi tình hơn. Noa thì làm sao hiểu nổi đàn bà đích thực? Khi Noa với mùi hoa trái cứ ở mãi tuổi mười sáu, khi chưa biết tình đầu?
    Thời gian của tình yêu ngắn ngủi hơn thời gian của một mùi hương. Sự thật ấy khiến người đàn bà đau đớn. Noa thì làm sao hiểu nổi tôi?
    Nếu như Noa, bạn sẽ sống trong một gia đình nghiêm trang, bạn trong trắng thuần khiết, yêu hoa, trong tim mơ ước một cuộc tình cảm động, mơ tình yêu không chỉ là tình yêu, sẽ gắn với ơn nghĩa, gắn với cuộc đời.
    Tôi bây giờ chỉ mơ tình yêu đáp trả với tình yêu, không mơ ước cuộc sống hay những loài hoa, những lời cảm động, những ơn nghĩa dồi dào được cho được nhận. Nên tôi cũng không hiểu nổi mùi hương của Noa nữa. Có điều vẫn giữ thói quen từ nước hoa đoán tính cách khí chất của những người đàn bà. Và giữ những mùi hương cho riêng mình, như tình yêu không bao giờ nói ra, để không bao giờ sợ mất.
    Ngày tình nhân 7/7 năm nay, khi Ngưu Lang gặp Chức Nữ, tôi bay về Việt Nam. Hy vọng phía trời Hà Nội sẽ có hơn chút ân tình.

    Noa for women
    "...ngón tay mình còn thơm mùi oải hương..."

  12. The Following User Says Thank You to swandang For This Useful Post:

    Helena273 (15-06-2011)

  13. #48
    Banned
    Tham gia ngày
    Aug 2008
    Đến từ
    stock of gold
    Bài gửi
    436
    Thanks
    0
    Thanked 4 Times in 4 Posts

    Mặc định

    chị SW ơi ! em đọc cái entry của chị mà không hiểu nó nói cái gì cả ? hix..hic...

  14. #49

    Tham gia ngày
    Jun 2008
    Bài gửi
    54
    Thanks
    0
    Thanked 1 Time in 1 Post

    Mặc định

    Nhân đọc bài : Lý do cho một tình yêu của bạn Vang bong

    Anh vẫn nhớ có lần em hỏi
    Anh yêu em vì những cớ duyên nào ?
    Anh ko biết duyên cớ nào đúng nhất
    Nhưng biết một điều chắc chắn nhất : Anh yêu !
    thay đổi nội dung bởi: hoaphu, 28-08-2008 lúc 19:03

  15. #50
    BĐH
    Tham gia ngày
    May 2008
    Bài gửi
    1,076
    Thanks
    0
    Thanked 117 Times in 44 Posts

    Mặc định

    THỜI GIAN


    Hôm ấy, khi tôi đi cắt tóc, tôi đã nhặt được một chiếc nhẫn trên vỉa hè. Đó là một chiếc nhẫn nhỏ có mặt đá nhưng bị cắt ở đáy. Nghĩ rằng đó là đồ chơi trẻ con, tôi bỏ vào túi đem về cho bọn trẻ trong nhà.

    Chiều hôm ấy, khi chuẩn bị giặt quần áo, tôi tình cờ nhớ ra chiếc nhẫn. Khi nhìn kĩ, tôi phát hiện ra đó là một chiếc nhẫn người lớn bằng bạch kim với một viên rubi lớn gắn chính giữa. Bên phải nó là một viên rubi nhỏ hơn, còn bên trái chỉ có vết lõm cho thấy viên rubi ở đó đã bị rơi mất. Bên trong chiếc nhẫn có khắc một dòng chữ nhỏ. Tôi quay lại hiệu cắt tóc nhắn lại nếu ai mất nhẫn thì hãy gọi điện cho tôi và mô tả đúng hình dáng là được.

    10 giờ tối hôm ấy, chuông điện thoại nhà tôi kêu. Một giọng đàn ông đã đứng tuổi:

    - Tôi nghĩ là cậu đã nhặt được một vật quý!

    - Vâng, cháu cũng nghĩ như vậy – Tôi nói nhát gừng – Bác gọi để nhận lại nó ạ?

    - Đúng, mảnh thời gian ấy rất có ý nghĩa...

    - Xin lỗi bác – Tôi ngắt lời – Có lẽ bác nhầm rồi. Cháu chỉ nhặt một chiếc nhẫn chứ không phải là đồng hồ đâu ạ!

    - Không, tôi không nhầm đâu. Nó là của tôi đấy. Nếu cậu không ngại muộn, xin hãy ghé lại nhà số 52, cách nhà cậu một đoạn thôi!

    - Nói xong, người đàn ông gác máy. Tôi vẫn nghĩ chắc rằng người đàn ông đó nhầm và ông ta mất một chiếc đồng hồ. Nhưng vì tò mò, tôi quyết định đến nhà ông ta. Đó là một căn nhà nhỏ, gọn gàng. Đèn bên trong vẫn sáng và cửa chỉ khép hờ. Tôi gõ cửa và nghe thấy tiếng trả lời:

    - Xin chào, mời vào. Cậu có mang theo mảnh thời gian của tôi không?

    - Cháu đã bảo là chiếc nhẫn mà...

    - Tôi biết, nhẫn bách kim với một viên rubi lớn gắn ở giữa. Một viên rubi nhỏ bên cạnh bị rơi mất và đáy nhẫn bị cắt. Khi tôi phải điều trị bệnh viêm khớp, các bác sĩ đã phải cắt nó để lấy ra khỏi tay tôi. Tôi đeo chiếc nhẫn ấy nhiều năm rồi.

    - Thế bên trong chiếc nhẫn khắc gì ạ? – Tôi vẫn khăng khăng.

    - "1:00 MJW."

    Người đàn ông nói đúng, nhưng tôi vẫn chưa hiểu hết.

    - Vậy tại sao bác cứ gọi nó là "mảnh thời gian"?

    - "1:00" là lúc mà tôi gặp được vận may của đời mình. Hôm đó, tôi vội chạy về phòng làm việc và vô ý va phải một cô gái, làm cô ấy ngã. Tôi đỡ cô ấy dậy, để lại danh thiếp trong trường hợp cần gửi hóa đơn nếu cô ấy phải đi khám bác sĩ hoặc sửa lại cái áo rách khi ngã.

    - Cô ấy gửi hoá đơn cho bác chứ?

    - Cô ấy đã gửi cho tôi một mảnh giấy ghi tên, số điện thoại và ký tên: " Cô gái lúc 1:00 giờ". Một năm sau, chúng tôi kết hôn.

    - Bây giờ...bác gái đâu ạ? – Tôi do dự hỏi.

    - Cô vẫn ở trong tim tôi, và đến tận bây giờ, cả trên ngón tay đeo nhẫn của tôi nữa – Người đàn ông tự hào đáp – Chính vì thế mà tôi gọi chiếc nhẫn cưới của chúng tôi là "mảnh thời gian". Thời gian quả là báu vật đối mỗi người chúng ta, phải không?

    Phải, thời gian luôn trôi không ai níu kéo được, thế nhưng đâu đó quanh ta vẫn có những người có thể giữ lại được "mảnh thời gian" – những thời điểm mãi đọng lại trong tim của con người.

  16. The Following 2 Users Say Thank You to vangbong For This Useful Post:

    Helena273 (15-06-2011), heopro (15-01-2013)

  17. #51
    BĐH
    Tham gia ngày
    May 2008
    Bài gửi
    1,076
    Thanks
    0
    Thanked 117 Times in 44 Posts

    Mặc định

    MỘT CÂU CHUYỆN YÊU ĐƯƠNG


    Chàng và nàng rất trẻ,họ mới lấy nhau được 2 năm. Chàng vốn theo nghề chụp hình,nhưng say mê văn chương. Ngày lại ngày chàng cặm cụi viết sách, tuy rằng sách của chàng nằm dưới lớp bụi trên kệ ở các cửa hàng sách. Chàng rất yêu và chiều theo ý nàng. Thế rồi 1 ngày nọ...

    - Nàng bảo chàng : "Anh đi chụp hình đám cưới con bạn em. Nó hứa trả công hậu đấy".
    - Chàng đáp :"Bữa đó anh có hẹn với 1 nhà xuất bản. Em nói với bạn em chịu khó mời người khác".
    - Nàng bĩu môi :"Anh bớt viết đi.Có ai đọc văn anh đâu".
    - Chàng đáp : "Rồi 1 ngày nào đó, người ta sẽ nhìn nhận những gì anh viết".
    - Nàng xì 1 tiếng :"Em chẳng quan tâm tới chuyện đó. Nhưng dứt khóat anh phải chụp hình đám cưới của bạn em".
    - Chàng : "Em nghĩ lại đi".

    Cuộc tranh luận của họ chấm dứt với lời tuyên chiến của nàng : "Cho anh 3 ngày để suy nghĩ, nếu không ..."

    Ngày thứ nhất. Nàng "đình công". Bếp núc nguội ngắt,tủ lạnh trống trơn. Quần áo dơ nằm chỏng trơ trong phòng tắm. Máy thu hình, máy tính, dàn hifi...bị nàng nhét xuống kho. Để tỏ lòng "nhân từ", nàng để lại chiếc giường đôi cho cả 2. Chàng vẫn chúi mũi vào những trang giấy viết dở. Trong túi chàng còn 1 ít tiền.

    Ngày thứ nhì. Nàng tiến hành lục soát và chỉ để lại cho chàng cái túi trống rỗng và mội mẩu giấy cảnh cáo : "Chớ có dại cầu viện từ bên ngoài, nếu ko hậu quả sẽ thê thảm hơn đó".Quả tình chàng đã lo lắng. Buổi tối,chàng năn nỉ nàng nhưng vô vọng. Nàng muốn chàng phải tuyệt đối tuân theo ý nàng.

    Đêm thứ ba. Chàng nằm quay mặt về một phía, nàng ngoảnh mặt nhìn sang phía khác.
    - Chàng : "Chúng ta cần nói chuyện...".
    - Nàng : "Trừ phi là chuyện chụp hình đám cưới...".
    - Chàng : "Chuyện rất quan trọng".
    - Nàng im lặng
    - Chàng : "Anh đã gặp một cô gái".

    Nàng kô tin vào tai mình. Nàng muốn vùng dậy tát cho chàng một cái, nhưng cố nén chờ chàng nói hết. Chàng rút từ trong ngực áo ,chỗ trái tim chàng, một tấm hình. Mắt nàng nhòe lệ nghĩ, sao hôm qua mình quên lục chỗ đó nhỉ.

    - Chàng : "Cô ấy rất đẹp và nhân hậu".

    Trái tim nàng tan nát khi biết rằng có tấm hình của 1 người con gái khác ở bên trái tim chàng.

    - Chàng:"Cô ấy hứa sẽ giúp anh thực hiện ước vọng văn chương". Nàng giật mình bởi trong quá khứ, chính nàng cũng đã từng hứa như vậy.
    - Chàng:"Cô ấy rất yêu anh".
    - Nàng ngồi bật dậy và quát to :"Bộ em ko yêu anh hay sao?".
    - Chàng:"Anh nghĩ là cô ấy sẽ ko ép anh phải làm những điều anh ko muốn".
    - Nàng giận lắm. Chàng chìa bức hình cho nàng:"Em có muốn biết mặt cô ấy ko?".

    Nàng hất mạnh tay chàng. Chàng thở dài cất tấm ảnh sau ngực áo. Nàng bật khóc. Chàng tắt đèn nằm xuống. Nàng chong đèn ngồi một mình. Chàng dường như ngủ say thở đều đều. Nàng thao thức. Nàng hối hận vì cách đối xử với chàng. Nàng sẽ ko bắt ép chàng phải nhất nhất theo ý mình.Nàng muốn đánh thức chàng và nói với chàng những lời thật âu yếm. Nhìn vào ngực áo chàng, nàng muốn biết cô gái kia ra sao.Nàng nhẹ nhàng đưa tay rút tấm ảnh.Chợt nàng bật cười rồi liền đó òa khóc. Người trong ảnh không ai khác chính là nàng. Nàng khẽ hôn lên má chàng đang giả vờ ngủ.

  18. The Following 2 Users Say Thank You to vangbong For This Useful Post:

    Helena273 (15-06-2011), heopro (15-01-2013)

  19. #52
    BĐH
    Tham gia ngày
    May 2008
    Bài gửi
    1,076
    Thanks
    0
    Thanked 117 Times in 44 Posts

    Mặc định

    Ảo tưởng, lý tưởng và hoài cảm
    Trẻ con nhìn ngắm các vì sao, nói đó là những chiếc đèn lồng nhỏ lấp lánh, đưa tay ra có thể gỡ xuống.
    Thanh niên nhìn ngắm các vì sao, nói đó là hàng tỉ tinh cầu, một ngày nào đó sẽ được con người chinh phục.
    Người già nhìn ngắm các vì sao, nói đó là kiệt tác của Thượng Đế, vũ trụ huyền bí không thể nhìn thấu.
    Trẻ con nhiều ảo tưởng;
    Thanh niên nhiều lý tưởng;
    Người già nhiều hoài cảm.
    Người vô tri thường ảo tưởng;

    Người khỏe mạnh thường lý tưởng;
    Người suy thoái thường hoài cảm.
    Ảo tưởng, lý tưởng, hoài cảm đại biểu cho ba giai đoạn của cuộc sống con người.

  20. The Following 2 Users Say Thank You to vangbong For This Useful Post:

    Helena273 (15-06-2011), heopro (15-01-2013)

  21. #53
    BĐH
    Tham gia ngày
    May 2008
    Bài gửi
    1,076
    Thanks
    0
    Thanked 117 Times in 44 Posts

    Mặc định

    Cho ngày hôm nay

    Có hai ngày trong tuần chúng ta không nên lo lắng.

    Một là ngày hôm qua, với những sai lầm, những âu lo, những tội lỗi, những thiếu sót ngớ ngẩn, sự nhức nhối và những nỗi đau. Ngày hôm qua đã đi qua. Mọi tiền bạc trên đời này cũng không thể đem ngày hôm qua quay trở lại. Chúng ta không thể huỷ bỏ một hành động mà chúng ta đã làm cũng như không thể nào xoá đi một ngôn từ mà chúng ta đã thốt ra. Ngày hôm qua cũng đã đi xa rồi.

    Còn một ngày nữa mà chúng ta cũng không nên lo lắng, đó là ngày mai với những kẻ thù quá quắt, gánh nặng cuộc sống, những hứa hẹn tràn trề hi vọng mà việc thực hiện thì tồi tệ. Mặt trời của ngày mai sẽ mọc lên hoặc là chói lọi hoặc là khuất sau một đám mây, nhưng dù gì thì nó vẫn sẽ mọc lên. Và ngay trước khi nó mọc lên vào ngày mai chúng ta vẫn chẳng có mối đe dọa nào, bởi lẽ nó vẫn chưa được sinh ra cơ mà.

    Vì vậy, chỉ còn một ngày duy nhất - ngày hôm nay - Bất cứ ai đều phải đấu tranh để sống dù chỉ một ngày. Thật ra chẳng phải những gì trải qua ngày hôm nay khiến chúng ta lo lắng, mà đó chính là sự hối tiếc về những gì đã xảy ra ngày hôm qua và những lo sợ về những gì ngày mai có thể đem đến.

    thay đổi nội dung bởi: vangbong, 03-09-2008 lúc 12:28

  22. The Following User Says Thank You to vangbong For This Useful Post:

    Helena273 (15-06-2011)

  23. #54
    BĐH
    Tham gia ngày
    May 2008
    Bài gửi
    1,076
    Thanks
    0
    Thanked 117 Times in 44 Posts

    Mặc định

    Mài "vũ khí"

    Ngày xưa, có một tiều phu khỏe mạnh đến tìm gặp ông chủ xưởng gỗ để tìm việc làm và anh đã được nhận vào làm một công việc phù hợp với khả năng: đốn gỗ. Tiền lương được trả thật sự cao và điều kiện làm việc rất tốt. Chính vì lý do đó mà người tiều phu đã làm việc hết sức mình.
    Ông chủ đưa cho ông một cái rìu và chỉ anh nơi để đốn gỗ. Ngày đầu tiên, người tiều phu mang về 18 cây.
    “Thật tuyệt vời, hãy tiếp tục như thế”, ông chủ khích lệ.
    Nghe những lời khuyến khích của ông chủ, người tiều phu gắng sức làm việc trong ngày tiếp theo nhưng anh ta chỉ mang về có 15 cây. Ngày thứ ba anh cố gắng làm việc hơn nữa nhưng anh cũng chỉ mang về được 10 cây. Những ngày tiếp theo số cây anh mang về ngày càng ít hơn.
    “Tôi đã đánh mất sức mạnh của mình”, người tiều phu nghĩ thế. Anh tìm đến gặp ông chủ để nói lời xin lỗi và giải thích rằng anh không hiểu được tại sao lại như thế.
    “Lần cuối cùng anh mài cái rìu của anh là vào khi nào”, ông chủ hỏi.
    “Mài rìu ư? Tôi không có thời gian để mài nó. Tôi đã rất bận trong việc gắng sức đốn những cái cây”.
    Cuộc sống của chúng ta cũng giống như người tiều phu kia, đôi lúc chúng ta quá bận rộn để hoàn tất công việc nhưng có vẻ như nó ngày càng tệ hơn. Hãy nghỉ ngơi và tìm cách mài lại “vũ khí” và bạn sẽ tìm thấy được sức mạnh của mình bằng các hình thức thư giãn, đọc sách, học thêm các kỹ năng sống và tu luyện để hoàn thiện bản thân.



  24. The Following 2 Users Say Thank You to vangbong For This Useful Post:

    abchvkt (25-07-2011), Helena273 (15-06-2011)

  25. #55
    BĐH
    Tham gia ngày
    May 2008
    Bài gửi
    1,076
    Thanks
    0
    Thanked 117 Times in 44 Posts

    Mặc định

    Ba người thầy vĩ đại

    Khi Hasan, một nhà hiền triết Hồi giáo sắp qua đời, có người hỏi ông: "Thưa Hasan, ai là thầy của ngài?"
    Hasan đáp: "Những người thầy của ta nhiều vô kể. Nếu điểm lại tên tuổi của các vị ấy hẳn sẽ mất hàng tháng, hàng năm, và như thế lại quá trễ vì thời gian của ta còn rất ít. Nhưng ta có thể kể về ba người thầy sau của ta.

    Người đầu tiên là một tên trộm. Có một lần ta đi lạc trong sa mạc, khi ta tìm đến được một khu làng thì trời đã rất khuya, mọi nhà đều đi ngủ cả. Nhưng cuối cùng ta cũng tìm thấy một người, ông ta đang khoét vách một căn nhà trong làng. Ta hỏi ông ta xem có thể tá túc ở đâu, ông ta trả lời: "Khuya khoắt thế này thật khó tìm chỗ nghỉ chân, ông có thể đến ở chỗ tôi nếu ông không ngại ở chung với một tên trộm."

    Người đàn ông ấy thật tuyệt vời. Ta đã nán lại đấy hẳn một tháng! Cứ mỗi đêm ông ta lại bảo: "Tôi đi làm đây. Ông ở nhà và cầu nguyện cho tôi nhé!" Mỗi khi ông ta trở về ta đều hỏi: "Có trộm được gì không?" và ông ta đều đáp: "Hôm nay thì chưa, nhưng ngày mai tôi sẽ cố, có thể lắm chứ". Ta chưa bao giờ thấy ông ta trong tình trạng tuyệt vọng, ông ta luôn hạnh phúc.
    Có lần ta đã suy ngẫm và suy ngẫm trong nhiều năm ròng để rồi không ngộ ra được một chân lý nào. Ta đã rơi vào tình trạng tuyệt vọng, tuyệt vọng đến nỗi ta nghĩ mình phải chấm dứt tất cả những điều vô nghĩa này. Ngay sau đấy ta chợt nhớ đến tên trộm, kẻ hằng đêm vẫn quả quyết: "Ngày mai tôi sẽ làm được, có thể lắm chứ!"
    Người thầy thứ hai là một con chó. Khi ta ra bờ sông uống nước, có một con chó xuất hiện. Nó cũng khát nước. Nhưng khi nhìn xuống dòng sông, nó thấy cái bóng của mình nhưng lại tưởng đó là một con chó khác. Hoảng sợ, nó tru lên và bỏ chạy. Nhưng rồi khát quá nó bèn quay trở lại. Cuối cùng, mặc nỗi sợ hãi trong lòng, nó nhảy xuống sông và cái bóng biến mất. Ta hiểu đây là một thông điệp đã được gửi đến cho ta: con người phải biết chiến thắng nỗi sợ trong lòng bằng hành động.
    Người thầy cuối cùng là một đứa bé. Ta đến một thành phố nọ và thấy một đứa bé trên tay cầm một cây nến dã thắp sáng để đặt trong đền thờ. Ta hỏi đứa bé: "Con tự thắp cây nến này phải không?" Đứa bé đáp: "Thưa phải." Đoạn ta hỏi: "Lúc nãy nến chưa thắp sáng, nhưng chỉ một thoáng sau đã cháy sáng. Vậy con có biết ánh sáng từ đâu đến không?"
    Đứa bé cười to, thổi phụt ngọn nến và nói: "Ngài thấy ánh sáng đã biến mất, vậy ngài bảo ánh sáng đã đi đâu?"
    Cái tôi ngạo nghễ của ta hoàn toàn sụp đổ, pho kiến thức kim cổ của ta cũng sụp đổ theo. Lúc ấy ta nghiệm ra sự dốt nát của bản thân. Và từ đó ta vất đi tất cả những tự hào về kiến thức của mình.
    Đúng là có thể nói ta không có một ai là thầy, nhưng điều này không có nghĩa ta không phải là một học trò. Ta xem vạn vật là thầy. Tinh thần học hỏi của ta luôn rộng mở hơn tất cả các người. Ta học hỏi từ tất cả mọi vật, từ cành cây ngọn cỏ đến đám mây trên trời kia. Ta không có một người thầy vì ta có hàng triệu triệu người thầy mà ta đã học được mỗi khi có thể. Điều thiết yếu trong cuộc sống là luôn làm một học trò. Điều này có nghĩa là gì? Nghĩa là có khả năng học hỏi, luôn sẵn sàng học để biết chấp nhận ý nghĩa của vạn vật.
    Người thầy là người thông qua đó ta bắt đầu học cách học hỏi.
    Người thầy cũng như một hồ nước nơi chúng ta đang học bơi. Một khi chúng ta đã học được cách bơi, cả đại dương mênh mông là của chúng ta."



  26. The Following User Says Thank You to vangbong For This Useful Post:

    Helena273 (15-06-2011)

  27. #56
    BĐH
    Tham gia ngày
    May 2008
    Bài gửi
    1,076
    Thanks
    0
    Thanked 117 Times in 44 Posts

    Mặc định

    Người cưỡi ngựa

    Đó là một đêm lạnh cóng ở phía Bắc bang Virginia rất nhiều năm về trước. Sương xuống lạnh khủng khiếp nhưng vẫn có một cụ già đứng bên đường chờ có người cho quá giang. Không biết cụ đã đợi từ bao giờ và sẽ phải đợi thêm bao lâu nữa, nhưng cụ vẫn run rẩy đứng đó, kiên nhẫn chờ đợi.

    Có rất nhiều người cưỡi ngựa đi qua nhưng ông cụ lặng im không vẫy họ. Thậm chí cụ cũng không làm gì để gây chú ý. Từng người, từng người qua chổ cụ đứng nhưng ông cụ vẫn như một bức tượng đá.

    Đêm khuya dần, trời càng cứa lạnh và người qua lại thưa thớt dần. Bỗng ông cụ đứng bật dậy khi có tiếng vó ngựa ngang qua:

    - Con trai, liệu con có thể cho ta đi nhờ một đoạn đường không? Đoạn này nhiều tuyết quá, ta không đi nổi nữa…

    Người cưỡi ngựa ghìm cương, nhảy xuống đỡ ông cụ lên ngựa. Anh ta không chỉ cho ông cụ “ đi nhờ một đoạn đường” mà còn đưa ông đến tận nhà.

    Trước khi ông cụ vào nhà, người cưỡi ngựa tò mò hỏi:

    - Ông ạ, con thấy ông đã đứng ở đó từ lâu rồi. Tại sao ông không đi nhờ sớm hơn? Đừng ngày nhiều người qua lại lắm mà. Tại sao ông cứ đứng chờ trong khi trời tối và lạnh như vậy?

    Ông cụ nhìn vào mắt người cưỡi ngựa, và trả lời:

    - Con trai, ta ở vùng này đã lâu rồi. Ta có thể nhìn vào mắt một con người và phán đoán được về người đó. Khi những người cưỡi ngựa trước đi qua, họ liếc nhìn thấy ta rồi quay đi ngay. Trong ánh mắt đó không hề có sự quan tâm hay tình cảm. Nên ta nghĩ dù ta có vẫy họ thì họ cũng chẳng để ý đâu. Nhưng khi con đi tới, từ đằng xa, con đã nhìn ta và không rời mắt khỏi ta. Trong ánh mắt đó, ta nhìn thấy sự cảm thương và lo lắng. Và ngay lúc ấy, ta biết con muốn giúp đỡ ta.

    Những lời đó thật sự làm cho người cưỡi ngựa cảm động:

    - Con rất cảm ơn ông đã nói những lời đó. Hy vọng rằng con sẽ không bao giờ quá bận rộn đến mức không nhìn thấy những người khác khi họ cần giúp đỡ…

    Và ngay lúc đó, Thomas Jefferson quay ngựa lại về hướng Nhà Trắng.

    (Thomas Jefferson là Tổng thống thứ 3 của Mỹ, người đã viết bản Tuyên ngôn độc lập năm 1776)

  28. The Following User Says Thank You to vangbong For This Useful Post:

    Helena273 (15-06-2011)

  29. #57
    BĐH
    Tham gia ngày
    May 2008
    Bài gửi
    1,076
    Thanks
    0
    Thanked 117 Times in 44 Posts

    Mặc định

    Sống lại

    Tuy chúng ta chỉ có thể được sinh ra một lần, nhưng sau đó chúng ta có thể có nhiều lần “sống”, điều đó gọi là “sống lại”.

    Khi chúng ta trải qua bệnh tật tai họa mà không chết, giống như được tái tạo, thì coi là “sống lại”.

    Khi chúng ta tỉnh ngộ ra, cảm thấy nay đúng xưa sai, quyết định làm lại từ đầu, thì coi là “sống lại”.

    Vì cái trước khiến chúng ta thể nghiệm được giá trị của cuộc sống, cái sau khiến chúng ta hiểu được ý nghĩa của cuộc sống, chúng đều tạo cho chúng ta sự xúc động và hưng phấn lớn. Nói thẳng ra là :

    Chỉ khi chúng ta hiểu được giá trị và ý nghĩa của cuộc sống
    Thì mới thực sự có được niềm vui cuộc sống.

  30. The Following User Says Thank You to vangbong For This Useful Post:

    Helena273 (15-06-2011)

  31. #58

    Tham gia ngày
    Jul 2008
    Bài gửi
    19
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    †ħıňkıňg Øf U

  32. #59
    BĐH
    Tham gia ngày
    May 2008
    Bài gửi
    1,076
    Thanks
    0
    Thanked 117 Times in 44 Posts

    Mặc định

    Bài Học Cho Cuộc Sống

    Đôi khi có một số người lướt qua cuộc đời bạn và ngay tức khắc bạn nhận ra rằng sự có mặt của họ ý nghĩa như thế nào. Họ đã dạy bạn những bài học, đã giúp bạn nhận ra giá trị của chính mình hoặc trở thành con người mà bạn từng mơ ước. Có lẽ bạn sẽ không biết được những con người này từ đâu đến (bạn cùng phòng,người hàng xóm,vị giáo sư,người bạn mất liên lạc từ lâu hay thậm chí là một người hoàn toàn xa lạ). Nhưng khi bạn thờ ơ với họ,hãy nhớ rằng trong từng khoảnh khắc họ sẽ ảnh hưởng rất sâu sắc đến cuộc đời bạn.
    Ban đầu sự việc xãy ra trông có vẻ kinh khủng, đau khổ và bất công, nhưng khi lấy tấm gương của cuộc đời ra để đối chiếu, bạn sẽ hiểu được là nếu không có những giây phút ấy để bạn vượt qua mọi khó khăn thì bạn khó có thể thấy được tài năng, sức mạnh, ý chí và tấm lòng của bạn. Mọi việc đều diễn ra có chủ đích mà không có gì gọi là tình cờ hay may rủi cả. Bệnh tật, tổn thương trong tình yêu, giây phút tuyệt vời nhất của cuộc sống bị đánh cắp hoặc mọi thứ ngu ngốc khác đã xãy đến với bạn, hãy nhớ rằng đó là bài học quí giá. Nếu không có nó cuộc đời này chỉ là một lối đi thẳng tắp, một con đường mà không hề có đích đến cũng như bạn sồng từng ngày mà không hề ước mơ. Thật sự con đường đó rất an toàn và dễ chịu, nhưng sẽ rất nhàm chán và vô nghĩa.
    Những người bạn gặp sẽ ảnh hưởng đến đến cuộc đời bạn. Thành công hay thất bại, thậm chí là những kinh nghiệm tồi tệ nhất cũng chính là bài học đáng giá nhất, sẽ giúp bạn nhận ra được giá trị của chính mình.Nếu có ai đó làm tổn thương bạn, phản bội bạn hay lợi dụng tấm lòng của bạn, hãy tha thứ cho họ bởi vì chính họ đã giúp bạn nhận ra được ý nhĩa của sự chân thật và hơn nữa, bạn biết rộng mở tấm lòng với ai đó. Nhưng nếu có ai thương yêu bạn chân thành, hãy yêu thương họ một cách vô điều kiện, không chỉ đơn thuần là họ đã yêu bạn mà họ đang dạy bạn cách để yêu.
    Hãy trân trọng khoảnh khác và hãy ghi nhớ từng khoảnh khắc những cái mà sau này bạn không còn có cơ hội để trải qua nữa. Tiếp xúc với những người mà bạn chưa từng nói chuyện, và biết lắng nghe. Hãy để trái tim biết yêu thương người khác. Bầu trời cao vời vợi vì thế hãy ngẩng đầu nhìn lên, tự tin vào bản thân. Hãy lắng nghe nhịp đập của trái tim mình:" Bạn là một cá nhân tuyệt vời. Tự tin lên và trân trọng bản thân bạn, vì nếu bạn không tin bạn thì ai sẽ làm điều ấy?".
    Hãy sở hữu cuộc sống của bạn và đừng bao giờ hối tiếc về lối sống ấy. Nếu bạn thương yêu ai đó thì hãy nói cho họ biết, dù rằng sẽ bị từ chối nhưng nó có thể làm cho một trái tim tan nát có thể đập trở lại.
    thay đổi nội dung bởi: vangbong, 28-09-2008 lúc 01:35

  33. The Following User Says Thank You to vangbong For This Useful Post:

    Helena273 (15-06-2011)

  34. #60
    Administrator
    Tham gia ngày
    Jun 2008
    Bài gửi
    1,534
    Thanks
    7
    Thanked 8 Times in 5 Posts

    Mặc định

    NGHĨA VỤ VÀ SỰ YÊU THƯƠNG
    Nghĩa vụ có thể bắt người ta xây dựng một ngôi nhà nhưng chỉ có sự yêu thương mới làm cho ngôi nhà đó trở thành một gia đình.

    Nghĩa vụ có thể làm một bữa ăn tối, nhưng sự yêu thương sẽ chưng cất lên thành gia vị cho bữa ăn ngon hơn.

    Nghĩa vụ viết rất nhiều thư, nhưng sự yêu thương còn kèm theo một chuyện vui, một bức tranh nghệch ngoạc hình chiếc kẹo.

    Nghĩa vụ làm người ta khó chịu nếu công sức của người ta không được chú ý. Nhưng sự yêu thương giúp người ta cười nhiều và thấy mình được trả ơn ngay trong chính việc mình làm.

    Nghĩa vụ có thể pha một cốc sữa , nhưng sự yêu thương sẽ thêm vào đó một chút ngọt ngào.

    Nghĩa vụ bắt bạn phải hi sinh nhưng sự thương yêu mang đến cho bạn sự bình yên.

    Nghĩa vụ bắt buộc ta phải làm, phải biết. Nhưng sự yêu thương giúp ta biết quí trọng những gì ta đang có, sẽ có và sắp có.
    LAO ĐỘNG LÀ VINH QUANG...


 

Members who have read this thread : 0

Actions :  (View-Readers)

There are no names to display.

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình