Thị trường chứng khoán là một bộ phận phát triển của kinh tế. Nó giúp quốc gia phát triển kinh tế, bằng cách tạo công ăn việc làm cho quốc gia, qua hình thức giúp các công ty gây vốn. Nói cụ thể ra là như thế này. Chu kỳ phát triển của một công ty thường khởi đầu bởi người sáng lập bỏ vốn riêng của mình ra, hay là vay mượn bà con chút ít. Giai đoạn đầu đó có thể làm một công ty nhỏ nhỏ. Nếu làm ăn được và cần tiền phát triển thêm thì người đó có thể đi mượn tiền nhà banks. Nhưng nếu cần tiền phát triển thật lớn thì nhiều khi nhà banks không có đủ, hay không dám cho mượn. Tại vì sự kiện cho một thương gia mượn tiền làm ăn, nó cũng giống như là bỏ vốn vào làm ăn chung với người ta. Tùy rằng mình không có ý hùn hạp, nhưng nếu người đó làm ăn thất bại sau khi mượn tiền thì sao?

Danh từ nhà nghề gọi đó là BUSINESS RISK. Và nhà bank không muốn cái business risk này. Cho nên người thương gia đó mới quay sang thị trường chứng khoán để tìm nguồn vốn đầu tư cho công ty của mình. Ngược lại, các NDT khi mua cổ phần của công ty là họ CHẤP NHẬN cái rủi ro trong business của công ty đó. Họ không cho công ty mượn tiền giống như nhà bank, nhưng họ lại bỏ tiền vào công ty qua hình thức mua cổ phần. Số tiền cổ phần bán được này sẽ được đem về dùng vào việc phát triển công ty. Sự phát triển của công ty sẽ đòi hỏi việc mướn thêm người, tạo thêm công ăn việc làm cho kinh tế. Và ngược lại, chánh phủ cũng có thêm tiền thuế hàng năm. Đó là tại sao người ta thường nói, căn bản của thị trường chứng khoán là sự phát triển của kinh tế.

Quote:
Điểm khác nhau giữa thị trường chứng khoán và những thị trường khác: currency, bonds, option...?
Thị trường tài chánh (financial markets) nói chung gồm có 4 thị trường chính: Currency, Bonds, Stocks, Options. Ba trong 4 thị trường này là những thị trường chính của financial market. Nền kinh tế của một quốc gia được phản ảnh qua 3 cái này. Options chỉ là một thị trường phụ mà thôi. Nó không giúp nhiều trên phương diện phát triển kinh tế bằng 3 thị trường kia. Lý do cho sự hiện diện của nó là để phục vụ kỹ nghệ tài chính (financial industry) của kinh tế, chứ bản thân nó là một zero sum market. Gọi là zero sum là vì nó không tạo ra cái gì cả. Nó không phải là một nguồn nhiên liệu để làm kinh tế phát triển như 3 thị trường kia.