Thị trường bất động sản đã và đang điều chỉnh nền kinh tế Hoa Kỳ.

Sau khi Fed cắt giảm lãi suất 1% sau vụ tấn công ngày 11/09/2001, việc mượn tiền thế chấp đã trở nên rẻ hơn để mua nhà. Khi lãi suất vẫn giữ nguyên mức tương đối thấp qua nhiều năm, một làn sóng mua nhà đã trổi dậy kết quả là giá nhà đã tăng lên “tận trời xanh”.

Các nhà đầu cơ bất động sản, các nhà đầu tư, những người kinh doanh nhà quy mô nhỏ… kiếm tiền dễ như trở bàn tay khi mà giá nhà không ngừng tăng. Ngày càng có nhiều người thấy được công việc kiếm tiền dễ dàng này vì thế họ quyết định tham gia vào thị trường bất động sản, tạo ra thêm nhiều nhu cầu đối với nhà ở, kết quả là giá nhà liên tục tăng cao.

Đột ngột, Ngôi nhà của anh B lúc trước đáng giá $200.000 sau một năm đáng giá $350.000, bây giờ anh B có thêm $150.000 trong giá trị căn nhà của mình. Nhưng anh ta không muốn bán căn nhà đó đi vì thế anh đi mượn một khoảng nợ tương đương với giá trị dư ra của căn nhà. Anh ta sẽ tiêu xài số tiền “tự do” này vào việc gì. Giờ đây anh ta có thể mua một xe hơi mới, tivi, một chuyến nghĩ mát ở Hawaii…

Đây là điều thật sự thường xảy ra ở Hoa Kỳ. Người dân Hoa Kỳ đang sử dụng ngôi nhà của mình như là một máy rút tiền ATM. Người tiêu dùng Hoa Kỳ đã khám phá ra một nguồn lực mua mới từ việc thế chấp nhà của mình. Họ tiêu xài nhiều hơn số tiền họ có thể thực sự kiếm. Nhờ vào việc thế chấp căn nhà của mình cho phép họ làm điều đó.

Thị trường nhà ở đã và đang trở thành nhân tố chính điều chỉnh nền kinh tế bằng cách cho phép người tiêu dùng mượn tiền từ việc thế chấp căn nhà của mình để họ có thể tiếp tục tiêu xài và mua nhiều thứ hơn.

Điều này chỉ thật sự hữu dụng cho đến khi giá nhà còn tăng. Nếu không có một nguồn cung tiền từ thị trường nhà, mức chi tiêu của người tiêu dùng có thể chậm lại một cách đột ngột. Anh B sẽ không thế chấp nhà để mượn tiền nữa và sẽ phải ngừng việc chi tiêu.

Bên dưới là đồ thị cho thấy Số lượng tiền rút ra từ tài sản thế chấp(MEW) đã trở thành một yếu tố đáng kể trong GDP. MEW diễn tả số lượng tiền mượn từ chủ nhà so với gái trị căn nhà của họ để làm công tác tài chính cho tiêu dùng của mình.

Người chủ nhà xem MEW giống như bữa ăn trưa miễn phí . Giá nhà tăng một cách kỳ diệu, sản sinh ra một số lượng tiền không thấy rõ có thể chuyển thành tiền mặt. Nó thật sự là không miễn phí vì người chủ nhà phải trả lãi cho khoản nợ.

Xem qua đồ thị, điểm quan trọng là số tiền thế chấp có được do thế chấp nhà chiếm một phần lớn trong GDP.

Dưới đây là một vài thông tin làm nhiều người ngạc nhiên:

+ Theo một nguyên cứu của Nguyên chủ tịch cục dự trữ liên bang Hoa Kỳ - Alan Greenspan ước lượng có hơn 600 tỷ USD tiền mặt rút ra trong năm 2004.
+ Goldman Sachs ước lượng trong năm 2005, những người sở hữu nhà đã rút ra 834 tỷ USD.

Ước lượng có khoảng từ 50% đến 68% số tiền này đã được người tiêu dùng tiêu xài tùy ý.

Nếu chúng ta tính những con số này trong vòng hai năm qua số tiền này đã vượt hơn 1000 tỷ USD đã được người tiêu dùng tiêu xài.

Hãy tưởng tượng thử xem điều gì sẽ xảy ra một khi người tiêu dùng không thế chấp nhà để mượn tiền.

Một vấn đề khác mà anh B cần phải bắt đầu nghĩ đến đó là bên cạnh việc chi tiêu số tiền ngoài nguồn thu thực sự đó là tiền lãi anh ta phải trả cho món nợ mà anh ta mượn. Kể từ khi Fed tăng lãi suất và có thể tiếp tục tăng lãi suất trong tương lai, số tiền lãi anh ta phải trả sẽ tăng.

Điều này có nghĩa là nguồn thu của anh ta sẽ phải dùng cho việc trả lãi nhiều hơn là việc chi tiêu vào những thứ khác. Và nên nhớ rằng khi người tiêu dùng chi tiêu đó là nhân tố lèo lái nền kinh tế.