Chào mừng bạn đến với Diễn đàn Vàng Sài Gòn.
ACFX ACFX
+ Trả Lời Ðề Tài
Trang 24/26 ĐầuĐầu ... 14 22 23 24 25 26 cuốicuối
Hiện kết quả từ 461 tới 480 của 507
  1. #461

    Tham gia ngày
    Apr 2017
    Bài gửi
    844
    Thanks
    5
    Thanked 26 Times in 26 Posts

    Mặc định Ðề: Thơ- Nguyễn Thành Sáng


    Thi Sĩ Và Gió

    Người thấy ta buồn, an ủi ta
    Cho thu ngày tháng quấn trăng tà
    Loãng tan bóng nhạt, bầu hiu hắt
    Ửng ánh khung trời đượm sắc ra?!...

    Sáng ơi! Có nhớ thuở ngày xưa?
    Hai ảnh hồn ta dưới nguyệt mờ
    Trăn trở vui buồn theo thế sự
    Để rồi đứng dậy bước vào mơ

    Bởi thấy cuộc đời lắm trái ngang
    Kẻ trên thuyền mộng, tắm trăng vàng
    Còn ai dưới nước, chìm trong lạnh
    Sóng đẩy bập bồng giạt hướng nhanh

    Héo hắt, u hoài chỉ khổ thôi
    Vì dòng sông vẫn lặng lờ trôi
    Sớm dâng, tối cạn, luân chuyền mãi
    Theo nước, con thuyền trải cánh bơi!...

    Đúng rồi! Tạo hoá đã an bày
    Phận số con người, một chữ duyên
    Ai bước thang mây về cõi lộng
    Còn ai đá sỏi, nẻo truân chuyên

    Ta quá nửa đời rớt vực sâu
    Bốn bề tịch vắng, chốn về đâu!
    Chang chang ngày nắng, hồn tơi tả
    Đêm lạnh đìu hiu, nhạc trổi sầu

    Từng phút âm thầm nối sợi mây
    Móc vào cạnh đá, mỏi bàn tay
    Cố leo chầm chậm, leo leo mãi
    Cho đến bây giờ được đứng đây

    Nhưng nay tuyết đã trắng lên sương
    Xanh thắm còn đâu! Chỉ nghẹn buồn
    Tiếc nối xuân thời trong dĩ vãng
    Khoẻ nầy đôi cánh, lướt muôn phương!...


    15/6/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  2. #462

    Tham gia ngày
    Apr 2017
    Bài gửi
    844
    Thanks
    5
    Thanked 26 Times in 26 Posts

    Mặc định Ðề: Thơ- Nguyễn Thành Sáng


    Dạo Phố Chiều Nay

    Ngồi xe dạo mấy con đường
    Ngắm nhìn cảnh vật lòng vương vấn lòng
    Thuở nào sóng vỗ bập bồng
    Ghe thuyền xuôi ngược theo dòng sông xa!

    Bờ kia hai mảnh vườn hoa
    Tím, vàng, đỏ, trắng… Đậm đà hương bay
    Bên đây lố nhố hàng cây
    Xòe tay khều giỡn áng mây giữa trời

    Chỗ nầy rộn rã tiếng cười
    Mấy đàn trẻ nhỏ đang vui nô đùa
    Phía sau hai dãy trồng dừa
    Rớt nhiều cụm mát dưới trưa nắng hừng

    Đầu trong nhộn nhịp tưng bừng
    Kẻ mua, người bán, kẻ dừng, người đi
    Khúc ngoài ngang hủ tíu mì
    Bốn ông sọt trắng say mê đá cầu…

    Chiều nay tất cả ở đâu?
    Hoà chung lam khói tan vào không gian
    Hay chìm xuống tận tâm can
    Cho niềm hoài cổ ngỡ ngàng ánh đưa…

    Trên cao vần vũ sắp mưa
    Đèn treo dọc phố cũng vừa gợi đêm
    Đành thôi! Nỗi nhớ lặng yên
    Quẹo qua ngả khác vòng lên về nhà

    Trong tim còn đó ngân nga
    Tiếng đàn réo rắt đậm đà luyến lưu
    Hoàng hôn thong thả chu du
    Mà sao như thể… Thấy thu trải đầy!...

    27/10/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  3. #463

    Tham gia ngày
    Apr 2017
    Bài gửi
    844
    Thanks
    5
    Thanked 26 Times in 26 Posts

    Mặc định Ðề: Thơ- Nguyễn Thành Sáng


    Nỗi Lòng Của Cây

    Hỡi cây giữa chậu nằm kia!
    Từ miền khoáng đãng đem về nơi đây
    Đặt gần phòng khách tháng ngày
    Mang tên Lan Ý, điểm say cho người!

    Hãy nghe ta hỏi mấy lời
    Kể từ rời chỗ tới giờ ra sao
    Có vui thoả thích biết bao
    Hay sầu buộc bó trong bầu lẻ loi?

    Khi không còn tắm mưa rơi
    Hết nhìn thấy được trăng soi canh trường
    Chẳng còn xoè hứng hàn sương
    Thôi hoà theo cánh ngàn phương trở mình?...

    Dựa tường trầm mặc lặng thinh
    Lắng nghe người hỏi sự tình gần xa
    Chứa chan thắm thiết đậm đà
    Khiến tôi xúc động, ngân nga tiếng lòng

    Từ hôm dưới ánh dương hồng
    Bị đào bốn phía, quấn vòng vào thân
    Đắp thêm chút đất xung quanh
    Chở đi chốn lạ, để dành bán mua

    Hết rồi một thuở ươm mơ
    Đợi cành trổ nụ, đón chờ nắng mai
    Hết rồi nhè nhẹ bàn tay
    Nâng niu ngọn gió, ngất ngây nỗi niềm…

    Giờ đây chỉ có im lìm
    Giữa bề lạ lẫm, đứng yên một mình
    Âm thầm sớm tối bóng hình
    Trăm thương, ngàn nhớ rung rinh quả buồn!...


    28/10/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  4. #464

    Tham gia ngày
    Apr 2017
    Bài gửi
    844
    Thanks
    5
    Thanked 26 Times in 26 Posts

    Mặc định Ðề: Thơ- Nguyễn Thành Sáng


    Cảm Thương

    Mang khắc khoải héo gầy sương phụ
    Chuỗi năm dài lá rũ, trăng tan
    Từng đêm lặng lẽ mơ màng
    Nhẹ trôi lờ lững, sắc vàng chìm sâu!

    Niềm ảm đạm làm sao tả xiết
    Khi đáy lòng tha thiết yêu đương
    Vậy mà rơi cảnh đoạn trường
    Trời ơi! bến lở, con đường lạc đi!

    Đến bây giờ còn gì để nói
    Mảnh cuộc đời phơi phới ngày xưa
    Hết rồi sau chuyến đò đưa
    Và khi tim hiểu, cũng vừa nát hương

    Lạnh lẽo lắm, thu buồn quạnh quẽ
    Dõi canh thâu, bóng xế, hoài ai
    Vần thơ thả mộng trời bay
    Mong đâu gió hỡi, lòng nầy khát khao..

    Em chốn ấy héo sầu vọng tưởng
    Tôi nơi nầy cũng vướng mờ đêm
    Năm dài cũng nghẹn con tim
    Dòng sông, thao thức, biết tìm nơi đâu!

    Ôm theo thắt, hanh hao, vàng võ
    Thả cô đơn, nhung nhớ ánh tàn
    Đìu hiu ngắm áng mây ngàn
    Thức thao, trăn trở, lang thang cánh hồn…

    Duyên bèo giạt giờ đây gặp gỡ
    Như trở về cái thuở đầu xuân
    Thời gian phôi nhạt bâng khuâng
    Niềm thương, nỗi ái xoa dần vết đau!

    Nguyễn Thành Sáng

  5. #465

    Tham gia ngày
    Apr 2017
    Bài gửi
    844
    Thanks
    5
    Thanked 26 Times in 26 Posts

    Mặc định Ðề: Thơ- Nguyễn Thành Sáng


    Còn Gì Dưới Bóng Hoàng Hôn

    Còn gì dưới bóng hoàng hôn
    Mở ra nẻo sáng cho hồn của ta
    Khỏi buồn nhịp đập ngân nga
    Giữa hàng ủ rũ, bên hoa héo mòn!

    Còn gì dưới bóng hoàng hôn
    Đưa tay níu lấy ôm tròn vào tim
    Quên đi gãy cánh loài chim
    Sầu đời dang dở, ánh chìm đầu non!

    Còn gì dưới bóng hoàng hôn
    Cho thôi lởn vởn, chập chờn tháng năm
    Tấc lòng hướng vọng xa xăm
    Và rồi chỉ có âm thầm bước chân

    Còn gì dưới bóng hoàng hôn
    Không hoài chứng kiến bao cơn nghẹn ngào
    Cả đời lận đận, lao đao
    Đến khi già yếu có nào đủ cơm

    Còn gì dưới bóng hoàng hôn
    Giúp cho chẳng thấy kẻ hờn bão giông
    Vì sao êm ả xuôi dòng
    Bị làn sóng dữ dập tông lật thuyền!…

    Để luôn canh cánh nỗi niềm
    Vấn vương, lưu luyến êm đềm ngày xưa
    Dẫu rằng có nắng, có mưa
    Nhưng trong mưa nắng, gió lùa tan mây

    Giờ đây lặng ngắm trời tây
    Từng hồi ngọn thổi, rụng bay lá vàng
    Vật vờ khoảnh khắc mơ màng
    Giật mình tỉnh giấc, ngỡ ngàng bóng đêm!

    29/10/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  6. #466

    Tham gia ngày
    Apr 2017
    Bài gửi
    844
    Thanks
    5
    Thanked 26 Times in 26 Posts

    Mặc định Ðề: Thơ- Nguyễn Thành Sáng


    Hỡi Chàng Thi Sĩ Đa Buồn!

    Hỡi chàng thi sĩ đa buồn
    Sao anh ngồi cạnh ven đường, ngẩn ngơ
    Đâu rồi lai láng vần thơ
    Đâu rồi năm tháng vịn rờ gió trăng?...

    Thì ra chiếc bóng của nàng
    Từ trong sâu thẳm mơ màng của ta
    Hôm nay thỏ thẻ ngân nga
    Những lời han hỏi đậm đà mến thương…

    Bởi em nào phải tuyết sương
    Cũng không phận cánh ngàn phương giữa trời
    Chỉ màn ảo ảnh mà thôi
    Biến tan, tan biến và rồi vẫn đây…

    Vậy thì nàng hãy xòe tay
    Để ta nhè nhẹ nắm ai một lần
    Cho niềm dào dạt lâng lâng
    Quên đi trĩu nặng gót chân hướng về…

    Chàng ơi! Cõi lộng trăng thề
    Nay tròn, mai khuyết, chẳng hề y nguyên
    Biển đời có lúc lặng yên
    Cũng khi giông gió, ngả nghiêng sóng cồn…

    Ta nàng hai mảnh linh hồn
    Gặp nhau dưới ánh hoàng hôn tím sầu
    Sẻ chia tâm sự đôi câu
    Rồi giây phút nữa, nàng vào, riêng ta…

    Cô đơn dõi mắt chiều tà
    Nhớ thương, thương nhớ xót xa não nề
    Âm thầm lặng lẽ bước đi
    Tìm trong diệu vợi chút gì ngày xưa!...


    30/10/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  7. #467

    Tham gia ngày
    Apr 2017
    Bài gửi
    844
    Thanks
    5
    Thanked 26 Times in 26 Posts

    Mặc định Ðề: Thơ- Nguyễn Thành Sáng



    Day Dứt .....

    Lặng lẽ thời gian thắm thoát nhanh
    Vầng trăng nửa khuyết tự bao lần
    Đêm đêm gió rít như than thở
    Kẻ ở, người đi, cảnh dở dang!

    Anh đến làm chi để nhớ thương
    Nụ hôn trao tặng giữa đêm trường
    Khiến em nhớ mãi, hồn đau đáu
    Xa vắng anh rồi, lệ với sương

    Tháng năm vời vợi dõi trông hoài
    Thăm thẳm mịt mờ cuối nẻo mây
    Trên má dấu yêu còn đọng mãi
    Để lòng lưu luyến bóng hình ai

    Sao chẳng tìm em? Vậy hỡi anh!
    Một lần rồi lẩn khuất vầng xanh
    Cho tim buồn bã, mang vương vấn
    Khắc khoải, âu sầu, giọt nhỏ canh!...

    Thuở ấy em ơi! Nghịch cảnh đời
    Khiến tình hé nhụy chợt chơi vơi
    Niềm thương, nỗi nhớ em ôm ấp
    Lặn lội tìm anh để tỏ lời…

    Đôi mình héo hắt, nén hờn đau
    Anh trở về quê, để lại sầu
    Lận đận, thăng trầm trên biển sóng
    Tan dần, phai nhạt, mất tình sâu…

    Hà ơi! Năm tháng dưới hoàng hôn
    Day dứt lòng anh ghịt níu hồn
    Sao nỡ đoạn đành không trở lại
    Trọn đời vĩnh biệt cánh hoa thơm!


    Nguyễn Thành Sáng

  8. #468

    Tham gia ngày
    Apr 2017
    Bài gửi
    844
    Thanks
    5
    Thanked 26 Times in 26 Posts

    Mặc định Ðề: Thơ- Nguyễn Thành Sáng



    Nỗi Niềm Dưới Đêm Đơn

    Cảm thấy trong lòng như xót đau
    Tình thơ, ý sống có làm sao?
    Mà nay bảng lảng chiều thu nhạt
    Lất phất đong đưa lá xạc xào!

    Thủ thỉ tim tình ngân sóng nhịp
    Biến thành hiu hắt lá me bay
    Vắng nhau thoáng chốc nghe nhung nhớ
    Sao lại giờ đây héo guộc gầy

    Đêm đen thao thức nỗi chơi vơi
    Khuất bóng chơ vơ lạc mối rồi
    Tiếng ái, lời trao như thiết thạch
    Hay cơn gió thoảng lướt vầng trôi

    Đìu hiu, quạnh quẽ cuốn sầu lơ
    Vọng nhớ dòng sông, chuỗi đợi chờ
    Chỉ nhặt khô khan cành lá đổ
    Nào đâu ý nhạc với tình mơ!

    Vì sao tôi lại thấy yêu thương
    Xa vắng mang buồn, quyện vấn vương
    Mỗi độ thời gian qua lặng lẽ
    Nặng niềm lưu luyến ngóng ngàn phương

    Chợt thấy cô đơn quấn lạnh lùng
    Bóng mờ bao phủ ánh hoàng hôn
    Từng màn mây xám bay lờ lững
    Án ánh trăng thanh, xéo mộng hồn

    Phải chăng khắc đậm bóng hình ai
    Để nặng tâm tư, vướng bận hoài
    Thôi hãy thu mình về gió lặng
    Cho đừng nhánh động với rung cây!


    Nguyễn Thành Sáng

  9. #469

    Tham gia ngày
    Apr 2017
    Bài gửi
    844
    Thanks
    5
    Thanked 26 Times in 26 Posts

    Mặc định Ðề: Thơ- Nguyễn Thành Sáng


    Đôi Mắt Và Niềm Ray Rứt

    Đôi mắt ửng sầu, thả giọt rơi
    Đăm đăm nhìn thẳng hướng vào tôi
    Giống như căm hận hay hờn trách
    Kẻ khảy đàn ngân một sớm…Rồi!

    Ngoảnh mặt âm thầm thẳng bước chân
    Trọn đời khuất bóng tận xa xăm
    Cho hoài lặng lẽ theo ngày tháng
    Thương nhớ bầm gan, tím ruột nàng

    Nầy dáng oai hùng dong dỏng cao
    Kia hai lóng lánh tợ vì sao
    Nọ cười thân thiện gieo ngàn cảm
    Đó nhẹ từng câu mật ngọt ngào…

    Đã khiến lòng ai nỗi vấn vương
    Đến khi người ấy vó buông cương
    Chân trời mờ mịt nào quay gót
    Bỏ lại thời gian khúc nhạc buồn!…

    Phải vậy không em? Phải vậy không?
    Mà như tiềm ẩn giữa bên trong
    Sắc thu sậm tím màu nhân ảnh
    Giây phút tìm quên rải xuống dòng…

    Em ơi! kẻ ấy chính là tôi
    Một thuở năm xưa dưới ánh trời
    Nửa bướm, nửa người bay lởn vởn
    Vườn xanh, suối biếc…Để phai phôi

    Cảnh đời cát bụi với phong ba
    Canh cánh niềm đau bởi nguyệt tà
    Khắc khoải, võ vàng không thể chịu
    Vô tình ghé bến… Đậu rồi xa!...

    1/11/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  10. #470

    Tham gia ngày
    Apr 2017
    Bài gửi
    844
    Thanks
    5
    Thanked 26 Times in 26 Posts

    Mặc định Ðề: Thơ- Nguyễn Thành Sáng


    Có Phải

    Có phải thuyền tôi trật bến không?
    Mà ai cá tính giống như ngông
    Chẳng dòng êm ả ngàn mong đợi
    Chẳng biết mở ra sợi thắt vòng!

    Nhiều năm khắc khoải nẻo cô đơn
    Giá lạnh con tim, buộc mối hờn
    Tri kỷ, tâm giao, bầu diệu vợi
    Mơ màng vọng tưởng dưới hoàng hôn

    Những ngỡ đường xa có bạn lòng
    Trăng thơ ý sống quyện hồn chung
    Quên mình, nghĩ đến người thân ái
    Sợ khổ, sợ buồn, sợ héo hon

    Cởi mở sự tình, không để rút
    Cho niềm thông thoáng, mát thanh trong
    Người thương sao vậy? cho em biết!
    Chớ để dây dưa, ẩn ức lòng.!

    Thế mà lặng lẽ vẫn âm thầm
    Không nói, không màng, chỉ lặng thinh
    Dấu vết kệ đi, thôi bận bịu
    Thu hình, bỏ mặc đó rung rinh

    Có khi ngược lại kéo mây hờn
    Để ám thêm dầy phủ tối hơn
    Khuất chốn xa xôi nhìn vọng lại
    Sắc màu bức bối dậy từng cơn...

    Thôi rồi! Ước vọng thuở hôm nào
    Đưa mảnh trăng vàng vượt vút cao
    Giờ đẩy tan trôi về chốn lạ
    Cho buồn, gió nhẹ thổi lao xao!

    Nguyễn Thành Sáng

  11. #471

    Tham gia ngày
    Apr 2017
    Bài gửi
    844
    Thanks
    5
    Thanked 26 Times in 26 Posts

    Mặc định Ðề: Thơ- Nguyễn Thành Sáng


    Trả Lại Ngày Xưa (2)

    Mươi tám năm! Một thời thuở ấy
    Cánh phong ngàn phơi phới hồn xuân
    Chim bay duỗi cánh không tầng
    Dòng sông nước chảy muôn phần thang thênh!

    Mặc xuôi ngược tròng trành trên sóng
    Và bao lần khuất bóng trăng thanh
    Nẻo đời mờ mịt bước chân
    Con thuyền lặng lẽ chẳng màng thời gian

    Bỗng một hôm ánh vàng điểm giấy
    Thư ngọt ngào, người ấy là ai?
    Sao lòng ta thấy như say
    Bao lời thủ thỉ khiến đây nỗi niềm

    Tiếng con tim từng đêm thổn thức
    Hướng trời xa nghe nhớ, nghe thương
    Vì sao tặng ảnh để vương
    Vì sao trễ nhạn để buồn em ơi!

    Vừa hé nụ, mây phơi, phong vũ
    Dãy đen mờ trải phủ hồn hoa
    Nhạc lòng mới trổi ngân nga
    Đành trôi, trôi mãi, xót xa tâm hồn…

    Chiều hôm nay gió vờn ảm đạm
    Thấy nhớ thuyền, nhớ dáng ngày xưa
    Muốn làm một chuyến đò đưa
    Lần vào dĩ vãng về mùa luyến lưu

    Dẫu kỷ niệm mùa thu năm cũ
    Vẫn còn đây ấp ủ niềm sương
    Nhưng chiều lạnh vắng bên đường
    Vấn vương chi nữa thêm buồn mà thôi!


    Nguyễn Thành Sáng

  12. #472

    Tham gia ngày
    Apr 2017
    Bài gửi
    844
    Thanks
    5
    Thanked 26 Times in 26 Posts

    Mặc định Ðề: Thơ- Nguyễn Thành Sáng



    Tơi Tả

    Ôi không ngờ! Cơn giông bất chợt
    Xé góc trời, gãy rớt cành cây
    Hôm nào vạm vỡ thân nầy
    Chỉ sau mấy tháng tan bay thịt thà!

    Vài mục nước nổi ra kẻ ngón
    Như khung trời loáng thoáng sương mây
    Vội nghe lý sự giải bày
    Uống đi! Thuốc xổ, bàn tay hết liền

    Chập chờn bóng, chim hiền duỗi cánh
    Nào hay đâu vướng nhánh tàn cây
    Rã rời suốt chuỗi ngàn mây
    Hồn, thân tan tác, đường bay rớt rồi!

    Sĩ khí hùng một thời luyện võ
    Bến trăng đời đây đó mơ say
    Võ vàng, ảm đạm từ nay
    Nẻo xa, mộng ước dựng xây chẳng còn

    Ba năm dài lùa cơm không xuống
    Bụng hơi đầy chỉ muốn nằm thôi
    Nhưng mà lắc léo trời ơi!
    Ngữa ra lại bị ngợp hơi tức thì

    Sóng biển cuồng giật ghì từng phút
    Bởi không tiền, lại trút sức mòn
    Chợ đời mỗi bửa chen bon
    Nếu không sao sống, sao còn…xương da!

    Từng bao đêm hồn ta gào thét
    Vọng một thời ánh biếc ngày xưa
    Nhớ nhung, tiếc nối sao vừa
    Hoa xuân nở rợp, gió lùa trăng thanh…

    Trong tận cùng mong manh phận bạc
    Quả tim đơn kéo nhạc đưa về
    Người ơi! Hãy nhớ câu thề
    Dầu cho tơi tả, chớ hề…rụng nha!


    Nguyễn Thành Sáng

  13. #473

    Tham gia ngày
    Apr 2017
    Bài gửi
    844
    Thanks
    5
    Thanked 26 Times in 26 Posts

    Mặc định Ðề: Thơ- Nguyễn Thành Sáng



    Cạnh Bờ Vực Thẳm

    Bầu không đen mà như tối sẫm
    Sắc thu sầu ảm đạm phủ ta
    Trùng khơi, vần vũ phong ba
    Con thuyền nghiêng ngả sắp đà tiêu vong!

    Tiểu giang san trọn lòng thê tử
    Nghĩa tình sâu vẹn chữ đá vàng
    Giờ đây sóng gió phũ phàng
    Làm sao vượt được để trăng khỏi mờ?

    Lái cánh ngàn đến bờ mộng sống
    Giữa biển trời lồng lộng gió vờn
    Bởi thân mỏng mảnh, héo mòn
    Nên từng áp đảo chập chờn đẩy đưa

    Thu nhập ít dưới mùa đông lạnh
    Chẳng đủ ăn với ấm qua ngày
    Phải làm một dáng chim bay
    Xoay tìm nguồn vốn hỏi vay của người!

    Cuộc thất bại để rồi mang nợ
    Vốn cộng lời cứ tợ dòng sông
    Dâng hoài cái buổi nước rong
    Ôi thôi! Nhà bán mới mong chẳng hề

    Cớ sự thế, đường về đâu nữa
    Tổ chim tình một thuở dựng xây
    Bây giờ làm bóng hồn bay
    Cả nhà vất vưởng đó đây bụi bờ?!

    Chuỗi thời gian không chờ không đợi
    Vắt khăn khô tìm hỡi nước đâu?
    Năm xưa dũng khí anh hào
    Hôm nay mới biết lệ trào mắt ta!...


    Nguyễn Thành Sáng

  14. #474

    Tham gia ngày
    Apr 2017
    Bài gửi
    844
    Thanks
    5
    Thanked 26 Times in 26 Posts

    Mặc định Ðề: Thơ- Nguyễn Thành Sáng



    Lời Tim Dành Cho Em

    Em ơi! Thắm thoát bốn mùa
    Tình thơ, ý sống cũng vừa đơm hoa
    Hôm nào nhạt bóng trăng xa
    Giờ đây vầng toả ánh pha cõi ngàn!

    Chát chan, héo úa, võ vàng…
    Chìm sâu, nhạt loãng, tan dần thời gian
    Qua rồi mây phủ vầng xanh
    Bao chiều lặng lẽ, chông chênh nỗi niềm

    Đêm nay thao thức bên thềm
    Nhớ ngày thuyền nhỏ mong tìm bến thương
    Dòng sông lờ lững u buồn
    Hai bờ lá đọng sầu sương, nhỏ dài

    Từng cơn lắc nhẹ lung lay
    Trở trăn, tê tái, ai hoài, khát khao
    Dang tay muốn hái vì sao
    Khung trời xa quá, biết bao tủi hờn!

    Gió đem hờ hững, chập chờn
    Một màu ảm đạm, thổi vờn héo hon
    Cô đơn uống giọt thu tròn
    Hỡi yêu, hỡi mộng có còn hay không?

    Nào hay ánh phủ trên dòng
    Lờ trôi dần đến nghe lòng vấn vương
    Ngân nga, đồng vọng lời thương
    Nửa vầng trăng chạnh thả buồn trôi bay

    Hồn thơ trải cánh ngàn say
    Mang theo kỷ niệm những ngày nắng sương
    Thuyền duyên, bến nước, con đường
    Vạn tình đan kết mộng thường từ đây!


    Nguyễn Thành Sáng

  15. #475

    Tham gia ngày
    Apr 2017
    Bài gửi
    844
    Thanks
    5
    Thanked 26 Times in 26 Posts

    Mặc định Ðề: Thơ- Nguyễn Thành Sáng



    Tấc Lòng Gửi Hồn Mẹ

    Xác Mẹ giờ đây đã liệm rồi
    Quan tài lặng lẽ dưới đêm soi
    Màu thu ảm đạm bao trùm phủ
    Vĩnh biệt từ nay một ảnh đời!

    Mẹ ơi! Biển nước ngập dâng tràn
    Kỷ niệm xưa rồi, dậy sóng loang
    Vạn thắm hương ngàn tình của Mẹ
    Dật dờ, sống lại, tím lòng con

    Miếng ăn, giấc ngủ, tắm, đi theo
    Bánh ngọt, cà phê những sáng chiều
    Lặn lội đường xa, tìm khúc ruột
    Vui buồn, hảnh diện đứa con yêu…..

    Lần lượt quay về ký ức con
    Để ngàn thương nhớ mảnh trăng son
    Xót đau vô hạn không kềm được
    Giọt lệ lăn dài nỗi héo hon!

    Rồi đây ngày tháng sẽ dần qua
    Mãi suốt thời gian Mẹ khuất xa
    Vĩnh viễn trọn đời không gặp nữa
    Dòng sông lai láng ánh trăng thoa

    Con thấy rứt ray với thuở nào
    Vô tình để Mẹ phải sầu đau
    Chỉ vì thuyền trẻ đang chìm ngộp
    Dờ dật, quay cuồng giữa sóng chao

    Giờ đây xin Mẹ hãy an lòng
    Thả cánh bay về cõi mát trong
    Giữa chốn trần gian còn ở lại
    Các con chẳng phụ nỗi niềm mong!

    Kỷ niệm Mẹ mất 11/1/2016 DL
    (Nhằm ngày 2/12 ÂL)


    Nguyễn Thành Sáng

  16. #476

    Tham gia ngày
    Apr 2017
    Bài gửi
    844
    Thanks
    5
    Thanked 26 Times in 26 Posts

    Mặc định Ðề: Thơ- Nguyễn Thành Sáng


    Khóc Mẹ

    Sáng nay Mẹ đã bỏ đi rồi
    Vĩnh biệt dương trần, thả giấc trôi
    Trả lại cuộc đời muôn khổ lụy
    Nỗi buồn góa phụ cánh hồn tơi!

    Bốn mươi hai tuổi chít khăn tang
    Cuốn vạn cung sầu ghịt níu thân
    Thảm thiết khóc chồng, về cát bụi
    Chơi vơi liễu héo đỡ hồn non

    Từ đó cuộc đời của Mẹ tôi
    Bị vầng mây ám đã dừng trôi
    Trải ra bóng tối đen dầy sẩm
    Che khuất trăng vàng, rã ánh bơi

    Con thơ chín đứa, cảnh cơ hàn
    Lặn lội sương tàn, uống nắng chang
    Giữa chốn chợ đời lăn lóc kiếm
    Chút cơm, ít cá để con ăn!

    Thời gian ảm đạm dưới mưa rơi
    Cả một trời sầu trải giọt trôi
    Bên góc thu mờ, ôm giá lạnh
    Niềm thương, nỗi nhớ chẳng hề vơi…

    Khắc khoải, nặng nề mấy chục năm
    Hôm nay lửa tắt giữa trần gian
    Hồn đau của Mẹ rời dương thế
    Để mãi từ đây một bóng tàn

    Con nhớ con thương sắc Mẹ hiền
    Một đời tuyết trắng phủ vành hiên
    Âm u, giá rét… không màng bận
    Chỉ biết con tôi với mảnh thuyền!


    Kỷ niệm ngày Mẹ qua đời 11/1/2016
    (Nhằm ngày 2/12 ÂL)


    Nguyễn Thành Sáng

  17. #477

    Tham gia ngày
    Apr 2017
    Bài gửi
    844
    Thanks
    5
    Thanked 26 Times in 26 Posts

    Mặc định Ðề: Thơ- Nguyễn Thành Sáng


    Khắc Nguyện Trước Linh Cữu Mẹ

    Mẹ ơi! Còn có bửa nay thôi
    Sẽ rụng vầng trăng xuống cạnh đồi
    Con cháu tiễn đưa thân xác Mẹ
    Về lòng đất lạnh nghĩ yên nơi!

    Mảnh đất nầy đây sẽ chẳng còn
    Bóng hình sương phụ tấc lòng son
    Một đời trọn dạ luôn trăn trở
    Ấm lạnh, vui buồn của các con

    Từ nay mất hẳn không còn gặp
    Sắc ảnh thân thương của Mẹ rồi
    Như thể trọn đời mang thiếu vắng
    Chuỗi buồn nhung nhớ mảnh trăng soi

    Đau lòng nhiều lắm Mẫu Thân ơi!
    Bởi suốt năm dài ngộp biển khơi
    Phải chịu muôn ngàn cơn sóng vỗ
    Chưa tròn phúc hạnh để người vui!

    Biết bao tâm huyết của đời con
    Cố kéo trời xa một ảnh tròn
    Thắp sáng, tình Cha, lòng của Mẹ
    Nhưng giờ ánh vẫn ở đầu non

    Bởi mãi, chông chênh giữa chốn ngàn
    Cứ lần phong vũ cuốn phăng ngang
    Lắc lư, chao đảo thuyền con trẻ
    Ước vọng ấp ôm lắm phũ phàng!

    Để rồi canh cánh mãi lòng con
    Nghĩa Mẹ, tình Cha chẳng trả tròn
    Day dứt tâm hồn theo sóng nước
    Lắm khi buồn bã với sầu hon

    Mẹ hỡi! Bây giờ Mẹ đã đi
    Mà chưa vẹn thấy cánh hồn phi
    Nỗi niềm con nghẹn bên linh cữu
    Khắc nguyện tình sâu, cố vẹn thề!


    Kỷ niệm Mẹ mất!


    Nguyễn Thành Sáng

  18. #478

    Tham gia ngày
    Apr 2017
    Bài gửi
    844
    Thanks
    5
    Thanked 26 Times in 26 Posts

    Mặc định Ðề: Thơ- Nguyễn Thành Sáng


    Nỗi Niềm Bên Quan Tài

    Chỉ thêm một bửa nữa mà thôi
    Xác Mẹ sẽ không ở lại rồi
    Đất lạnh ngàn năm ôm gói kín
    Hình hài yêu dấu Mẫu Thân tôi!

    Trời ơi! Vĩnh viễn không còn được
    Đón nhận sắc vàng tỏa ánh ra
    Len lỏi sâu vào nơi huyết quản
    Muôn ngàn óng ánh của trăng pha

    Thắp sáng hồn con trước nẻo đời
    Yêu thương, đón đỡ lúc chơi vơi
    Một dòng nước mát thôi cơn khát
    Một bộ đồ lành lúc tả tơi

    Còn đâu rất thật nỗi ưu sầu
    Những lúc cảnh đời con khổ đau
    Bỏ uống, bỏ ăn, buồn lặng lẽ
    Héo mòn trăng trắng dưới canh thâu!

    Còn đâu rất thật nỗi vui mừng
    Rực rỡ nụ cười trước ánh xuân
    Con đã thành công, con đã được!
    Đêm đông bỗng chốc gió lay tầng…

    Từ đây mãi mãi sẽ không còn
    Nhìn thấy Mẹ già những sớm hôm
    Xác gửi thiên thu nơi cõi lạnh
    Chỉ niềm thương nhớ vọng đầu non

    Dẫu biết bây giờ Mẹ hết đau
    Chẳng còn lo lắng với âu sầu
    Nhưng sao cứ mãi dòng châu lệ
    Tận đáy hồn con cứ chực trào!


    Kỷ niệm Mẹ mất!


    Nguyễn Thành Sáng

  19. #479

    Tham gia ngày
    Apr 2017
    Bài gửi
    844
    Thanks
    5
    Thanked 26 Times in 26 Posts

    Mặc định Ðề: Thơ- Nguyễn Thành Sáng


    Nỗi Niềm Nơi Huyệt Lạnh

    Ôi đất lạnh! Từ từ ôm xác Mẹ
    Dưới lòng sâu lặng lẽ mảnh vô tri
    Mặc nắng mưa, sớm, trưa, chiều bóng xế
    Chỉ dương trần ngấn lệ nhớ người đi!

    Kể từ nay, Mẹ sẽ không còn buồn
    Thôi lo nghĩ, sầu thương vương ánh mắt
    Hết trở trăn trầm mặc hướng mây sương
    Lo con đứa nẻo đường mang héo hắt

    Bởi con đàn, đứa khôn, còn đứa dại
    Đứa cảnh đời phơi phới, đứa lầm than
    Tình của Mẹ. vầng trăng nơi bốn cõi
    Sao chẳng về bóng tối thả vầng thanh!

    Nên nhìn Mẹ như luôn màu ảm đạm
    Mảnh trăng sầu sâu thẳm tận xa xôi
    Mây vụt qua để rồi từ vạn dặm
    Cũng bay về che sẩm bóng mà thôi

    Con canh cánh trong lòng nhìn thấy Mẹ
    Vệt kéo dài vầng trán của chiều thu
    Lúc Mẹ vui âm u đà tan mất
    Khi Mẹ buồn chất ngất nỗi sầu ưu

    Mẹ hay đau, anh em con lo lắng
    Bao chuỗi dài năm tháng chảy dòng sông
    Lúc thủy triều nước rong không hụt hẩng
    Khi cạn nguồn, trống vắng một trời đông….

    Tất cả thứ giờ đây không còn nữa
    Trăng rụng rồi bao thuở gió đong đưa
    Hết ưu tư nhìn Mẹ hiền trăn trở
    Và mất vầng sáng tỏ phủ đêm khuya!


    Kỷ niệm an táng Mẹ, 15/1/2016
    (Nhằm ngày 6/12 ÂL)


    Nguyễn Thành Sáng

  20. #480

    Tham gia ngày
    Apr 2017
    Bài gửi
    844
    Thanks
    5
    Thanked 26 Times in 26 Posts

    Mặc định Ðề: Thơ- Nguyễn Thành Sáng


    Dòng Tâm Sự Gửi Về Hồn Cha

    Cha ơi!
    Tâm sự lòng con gửi đến Cha
    Người nơi thăm thẳm thật là xa
    Đã đi vắng bóng từ thu ấy
    Để lại trần gian một cảnh nhà!

    Bất chợt một đêm trời cách biệt
    Âm dương hai ngả rẽ ly tình
    Cha đau! Cha nghẹn! nơi âm cảnh!
    Mẹ khổ! Mẹ sầu! Cuộc biển sinh!

    Từ nơi lạnh lẽo cõi phiêu diêu
    Cha có thấy chăng một cánh diều?
    Tơi tả, quay cuồng theo gió lộng
    Một đời tan tác biết bao nhiêu!

    Mất chồng tuổi độ nửa chừng xuân
    Chẳng bận làm gì đến bản thân
    Hết dạ, trọn lòng son, nghĩa sắt
    Mặc cho tuyết giá trải cung tầng

    Canh khuya vắng lặng buồn thui thủi
    Lạnh lẽo, cô đơn trói mảnh hồn
    Bóng tối bao trùm lên ảm đạm
    Cuộc đời luôn mãi bóng hoàng hôn…

    Nay Mẹ xuôi tay trong xác khổ
    Bởi từ chuỗi sống ngất đau thương
    Biến thành bệnh tật hành thân Mẹ
    Để các con đây khóc đoạn trường

    Bây giờ Mẹ cũng đã ra đi
    Trả lại phù du tất cả vì
    Về chốn sương mây mờ mịt bóng
    Dứt xong một kiếp nát hồn thi

    Con thiết tha mong cõi vĩnh hằng
    Hồn Cha gặp Mẹ nối tình trăng
    Cha bù, Cha đắp ngàn yêu dấu
    An ủi Mẹ con thuở lụy trần…

    Khấu đầu từ tạ bóng hồn ân!


    Nguyễn Thành Sáng


 

Members who have read this thread : 17

Actions :  (View-Readers)

  1. anglejacky
  2. Ca_Phi_Le
  3. DKtradefx
  4. duchanhld
  5. forex_vn
  6. happiness
  7. hoangtuxth
  8. huytungvn
  9. linhxanh
  10. Lithaco01
  11. Mr.Ken
  12. Sáng
  13. sói
  14. thutran874
  15. Vipassana

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình