Chào mừng bạn đến với Diễn đàn Vàng Sài Gòn.
ACFX ACFX ACFX
+ Trả Lời Ðề Tài
Trang 22/22 ĐầuĐầu ... 12 20 21 22
Hiện kết quả từ 421 tới 429 của 429
  1. #421

    Tham gia ngày
    Apr 2017
    Bài gửi
    665
    Thanks
    4
    Thanked 26 Times in 26 Posts

    Mặc định Ðề: Thơ- Nguyễn Thành Sáng


    Còn Đó Vầng Trăng

    Mỗi độ thu về chạnh nhớ nhung
    Cầu tre lắt lẻo bắc ngang sông
    Có ngôi làng nhỏ nằm bên ấy
    Ủ bóng hồn thương choán cõi lòng!

    Đã thật lâu rồi tôi vắng xa
    Viễn thuyền xứ lạ một lần qua
    Ghé vô bến đậu đêm cô tịch
    Vương vấn bầu thanh toả ánh ngà

    Lan man gió nhẹ thoảng khung xanh
    Xoè cánh tay mơ lả lướt cành
    Mấy sợi tơ vàng ôm quyện cuốn
    Từng cơn xúc động loáng long lanh

    Để luyến lưu kia ngập mảnh hồn
    Chiều buồn thao thức trải hoàng hôn
    Âm vang xưa cũ xa đồng vọng
    Man mác hoài ai mãi chập chờn!

    Tôi cứ ngỡ rằng chỉ có tôi
    Đơn đàn khảy khúc ái ân thôi
    Nên ngàn nhịp đập riêng ôm ấp
    Dưới ánh tà dương chỉ chút rồi…

    Nào hay bến nước đợi con thuyền
    Kết bóng khung trời trải mộng duyên
    Nhưng cánh ngàn phương không trở lại
    Đìu hiu ngày tháng gợn man miên…

    Cung xưa dào dạt một lần ngân
    Mà chuyến đò đưa lại lỡ làng
    Lữ khách âm thầm quay gót trở
    Một đời còn đó ảnh hồn trăng!

    21/5/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  2. #422

    Tham gia ngày
    Apr 2017
    Bài gửi
    665
    Thanks
    4
    Thanked 26 Times in 26 Posts

    Mặc định Ðề: Thơ- Nguyễn Thành Sáng



    Vọng Nhớ

    Con nước sớm chiều cứ mãi trôi
    Năm canh rồi cũng thoáng qua đời
    Luyến lưu hình bóng người tri kỷ
    Một ánh nắng tà đã rụng rơi!

    Tuổi thơ khắn khít tình đôi bạn
    Nồng ấm, đậm đà, nghĩa thấm sâu
    Lúc vượt trường giang, khi tẻ quạnh
    Ba chìm, bảy nổi có gì đâu

    Nuôi chí thang thênh vượt khó nhà
    Trăng thề, biển hẹn, hợp lòng ta
    Đôi chim cánh thẳng cùng bay lượn
    Rít gió, sầu ai, trải ánh tà…

    Thuở sáng, mây mờ, lạc sắc y
    Đường xa, khuất bóng, nghẹn câu thề
    Dưỡng nuôi chí mộng, rèn trui thép
    Buồn lỡ thuyền duyên nhỏ lệ thì!

    Người đây, kẻ đó, đời đôi hướng
    Một đắp phong trần, một ủ sương
    Hồn gió không gian đành cuộn lại
    Đợi mùa nắng thoáng, trở ngàn phương…

    Tuế nguyệt xoay vần, con nước đổi
    Bao thuyền lạc lái kéo lên thôi
    Trả về sông biển ngàn bươn sống
    Hai bóng chung dòng rẽ lối đôi

    Ánh lặn rơi đồi không trở lại
    Thời gian cát bụi kéo lê chân
    Người về xa thẳm nơi vô định
    Kẻ nhớ thâm tình chuỗi tháng năm

    Lắt lay vọng khúc tự bao lần!

    Nguyễn Thành Sáng


  3. #423

    Tham gia ngày
    Apr 2017
    Bài gửi
    665
    Thanks
    4
    Thanked 26 Times in 26 Posts

    Mặc định Ðề: Thơ- Nguyễn Thành Sáng


    Vẫn Thao Thức

    Hôm nay nhàn nhạt bầu hiu quạnh
    Bỗng thấy nỗi niềm vọng nhớ xưa
    Dấu ngựa in hằn lên sỏi đá
    Bao ngày lặng lẽ vó câu đưa!

    Thời gian chầm chậm cứ trôi đi
    Mấy độ xuân trăng trải bóng thì
    Rồi ánh khuya nầy dần hạ xuống
    Hừng đông rạng tỏ chẳng còn chi

    Còn gì cho nhớ với cho thương
    Để luyến, để lưu, để đoạn trường
    Rã cánh bay xa rồi lặng ngắm
    Nghe lòng rười rượi vọng trăng sương

    Thuở nào cánh khoẻ, dang đôi rộng
    Vun vút trời mây, giỡn nắng hồng
    Ngắm nghía không gian, hồn mộng thức
    Khơi niềm sống động, lộng tầng không

    Có lúc suy tư, chiều lạnh vắng
    Gửi niềm thao thức đến xa xôi
    Nhìn vầng mây xám trôi lờ lững
    Dào dạt tâm tình, giọt thấm môi

    Nhớ những trưa hè cơn lửa đỏ
    Ngập tràn nhiệt huyết duỗi phơi gan
    Đôi chân dẫm nát lên bi lụy
    Ngẩng cất cao đầu chẳng tiếng than…

    Nhoà nhạt trời nay nhỏ ánh lòng
    Chiều tàn đen phủ tận bờ sông
    Thuyền xưa ngày cũ giờ neo bến
    Mà bóng hồn như vẫn dưới dòng!

    Nguyễn Thành Sáng

  4. #424

    Tham gia ngày
    Apr 2017
    Bài gửi
    665
    Thanks
    4
    Thanked 26 Times in 26 Posts

    Mặc định Ðề: Thơ- Nguyễn Thành Sáng


    Tình Thắm

    Khung nầy tiềm ẩn bóng hồn trăng
    Trầm thắm nhẹ nhàng tỏa ánh dâng
    Êm ả, long lanh cùng sóng nước
    Thênh thang, lồng lộng trải mây tầng!

    Nồng nàn ngày tháng cứ dần trôi
    Kết gió, đan mây phủ bóng trời
    Theo cánh phong sương về cõi ngát
    Rồi ra biển cả gợn ngàn khơi

    Cho nhau ấm áp tấm chăn thương
    Đấp ủ cho ai bớt giá trường
    Trọn gửi nơi đây thơ mộng thắm
    Tơ lòng kết chặt, quyện mây sương

    Cánh hồn tình ái dang đôi rộng
    Vun vút trời cao, tận cõi xa
    Đưa cả trăng sao về gói đọng
    Ửng vầng đẩy đuổi chuỗi u tà!

    Dẫu biết cuộc đời lắm mỏi mê
    Hanh hao giăng phủ dãy lê thê
    Cho niềm thổn thức trào dâng quá
    Nhưng nghĩa tình trăng đậm giữ thề

    Thời gian trôi tới, cuốn theo ta
    Cả tấc lòng son vẫn mặn mà
    Thuở gió cùng trăng lời nguyện ước
    Nhịp lòng thắm thiết mãi ngân nga

    Đêm nay trầm mặc dưới mơ vàng
    Trăn trở tâm hồn vọng nhớ trăng
    Bến mộng, con thuyền còn tít vắng
    Tay chèo từng chập nhẹ đưa nhàng!

    Nguyễn Thành Sáng

  5. #425

    Tham gia ngày
    Apr 2017
    Bài gửi
    665
    Thanks
    4
    Thanked 26 Times in 26 Posts

    Mặc định Ðề: Thơ- Nguyễn Thành Sáng


    Chẳng Còn Chi

    Hôm nào gần gũi ấm lòng nhau
    Chỉ thoáng vắng xa, dạ phải nao
    Tình thắm đong đầy như vạn kỷ
    Thuyền xa, biển nhớ, nỗi ai ngào!

    Rồi chiều hôm ấy, chợt không gian
    Vần vũ mây sang kéo vượt ngàn
    Trút đổ cơn sầu, trôi sắc đượm
    Chạnh lòng, tan tác, thức bâng khuâng

    Cánh gió phải đi, bỏ lại hồn
    Trôi về nẻo lạ, nhỏ sầu cơn
    Vọng mây, nhớ mộng, làm sao ngộ?
    Cho kẻ cô đơn hết nghẹn đời

    Khắc khoải trói ai chuỗi tháng ngày
    Đau buồn vời vợi, ngắm mênh mông
    Nhớ đò, tưởng bến, người san sẻ
    Để những hoàng hôn rớt lệ lòng!

    Canh dài thao thức nhớ về em
    Biết chốn xa kia nàng quạnh quẽ
    Cửa sổ linh hồn rười rượi nhớ
    Khiến tàn, nhòa nhạt ánh sao khuê?

    Từ tim xé rách lấn vào sâu
    Rên rỉ đau hoài, máu chảy lâu
    Không thể thế nầy! Tan vỡ mộng
    Thuyền quay lại bến, kéo xuân đầu…

    Đâu ngờ hoa héo, nhạc đàn chùng
    Khiến cánh ngàn phương xót mộng lung
    Ngỡ buổi nắng tà, trăng chạnh nghĩ
    Nào hay thảm đạm lại theo mình!

    Nguyễn Thành Sáng

  6. #426

    Tham gia ngày
    Apr 2017
    Bài gửi
    665
    Thanks
    4
    Thanked 26 Times in 26 Posts

    Mặc định Ðề: Thơ- Nguyễn Thành Sáng


    Giận Thu

    Nghĩ mà quá giận cái mùa thu
    Trở lại làm chi để buộc u
    Khiến kẻ mộng sầu thêm nghẹn trở
    Tái tê, vò võ cột lay lư

    Đến để nơi đây tỏa sắc buồn
    Cho vàng héo úa lá xanh luôn
    Rồi bay tan tác về xa vợi
    Làm nhánh, cây cành trơ trụi thương!

    Phủ cả khung mờ trăng chạnh vắng
    Cho ngàn ảm đạm trải chơi vơi
    Biết bao tâm sự phai phôi nhớ
    Bị lảy tung lên, rống vọng lời

    Nỗi sầu nhân thế muốn tìm quên
    Lại phải vì ngươi kéo dậy đênh
    Biến cả thanh thao thành nhạt nhẽo
    Bập bùng từng chập rộn tung lên

    Tội ngươi đáng lắm đó thu ơi!
    Đừng có, kêu ca với hởi ôi!
    Mộng sẽ trói ngươi bằng cỏ đượm
    Thảy vào sông lạnh, khóc trôi trôi!

    Nguyễn Thành Sáng

  7. #427

    Tham gia ngày
    Apr 2017
    Bài gửi
    665
    Thanks
    4
    Thanked 26 Times in 26 Posts

    Mặc định Ðề: Thơ- Nguyễn Thành Sáng



    Dư Âm Để Lại

    Phong vũ bao trùm cả thế gian
    Đưa về kết tụ bốn mùa sang
    Biến mình, chuyển hóa muôn vàn cảnh
    Như nước khi ròng, lúc ngập dâng!

    Âm thầm chân bước bao ngàn sỏi
    Kẻ được qua dòng êm ả trôi
    Người trước chập chùng cơn sóng dữ
    Một bầu ấm áp, một chơi vơi

    Ý sống, tâm tình theo gối mộng
    Đêm dài ảm đạm, nỗi chênh chông
    Còn trăng tỏa ánh lung linh rạng
    Mấy gói hành trang, mấy bến lòng

    Kẻ nặng suy tư, ôm thổn thức
    Nghe niềm trăn trở trải xa xôi
    Con đường cuộc sống về bao ngả
    Thuyền đến làm sao chẳng bị trôi!

    Những chiều lặng lẽ nhìn xa vợi
    Canh cánh nghe lòng vọng tiếng ngân
    Cô đọng một đời trong nẻo vắng
    Đêm dài thui thủi ngắm tàn trăng

    Để rồi ngày tháng cứ dần qua
    Bóng ảnh năm nào đã cuốn xa
    Cánh gió tung bay thời dĩ vãng
    Tối mờ mở lại, nhịp ngân nga…

    Hãy ngước nhìn lên ngắm bóng trăng
    Dẫu đêm trôi tới, sáng nay tàn
    Nhưng còn trên đó hồn thơ thắm
    Vừa mới phủ trùm cõi thế gian!

    Nguyễn Thành Sáng

  8. #428

    Tham gia ngày
    Apr 2017
    Bài gửi
    665
    Thanks
    4
    Thanked 26 Times in 26 Posts

    Mặc định Ðề: Thơ- Nguyễn Thành Sáng


    Tôi Biết Rồi Đây Sẽ Mất Em

    Tôi biết rồi đây sẽ mất em
    Đường me lá đổ ánh chao nghiêng
    Kẻ về bên trái, người qua phải
    Chấm dứt từ nay tiếng gọi mình!

    Tôi biết rồi đây sẽ mất em
    Sương lam che kín bóng bên thềm
    Võ vàng, héo hắt hay tơi tả
    Cũng chỉ là thu tận trái tim

    Tôi biết rồi đây sẽ mất em
    Tơ hồng mối chỉ kết se duyên
    Bao năm nắn nót, nâng niu mãi
    Giờ ngán ngẩm thay sợi xích xiềng

    Tôi biết rồi đây sẽ mất em
    Nửa vầng chạnh khuyết thả màn đêm
    Gợi thêm non nỉ từ xa vọng
    Choáng ngộp tràn loang cả nỗi niềm

    Tôi biết rồi đây sẽ mất em
    Dòng sông cuồn cuộn, lắc lư thuyền
    Dưới bầu u ám treo mây xám
    Tay mỏi, chèo lơi, lạc nẻo tìm

    Tôi biết rồi đây sẽ mất em
    Những chiều quạnh vắng dưới vành hiên
    Nhìn sân lác đác vàng rơi rụng
    Biết khóc hay cười hoặc lặng yên

    Lắng nghe sâu thẳm ngàn lưu luyến
    Bỗng chốc hóa thành đạn thẳng xuyên
    Giữa quả đỏ hồng đang nhịp đập
    Cho nhiều đau đớn để hoài rên!

    19/9/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  9. #429

    Tham gia ngày
    Apr 2017
    Bài gửi
    665
    Thanks
    4
    Thanked 26 Times in 26 Posts

    Mặc định Ðề: Thơ- Nguyễn Thành Sáng



    Mất Em Rồi Tôi Sống Với Ai Đây!

    Mất em rồi tôi sống với ai đây!
    Khi ngày tháng mang đầy đau với nhớ
    Chiều lại chiều bên bờ con nước chảy
    Một cõi lòng tê tái, nghẹn chơ vơ…

    Đêm sẽ vắng với khung trời bóng tối
    Ngập ngụa sầu, nhức nhói bởi ly tan
    Từng từng chập loang tràn muôn dấu hỏi
    Tại vì sao tình hỡi! Vỡ vầng trăng?

    Để tất cả những ngọt ngào âu yếm
    Biết bao lần xao xuyến quả tim yêu
    Trở thành ngọn đìu hiu vờn sóng biển
    Chậm từ từ tan biến dưới mây treo

    Còn đâu nữa, cho tôi thương, tôi tưởng
    Lúc đông về gió chướng thổi văng xa
    Mảnh khô héo đẩy va vào một hướng
    Chao đảo vòng, vất vưởng phủ lên hoa

    Làm đóa thắm canh trường đang giá lạnh
    Thêm rụng tàn hứng nặng khối sương thu
    Mỏi rã rời, lắc lư sà sụp cánh
    Khiến hương ngàn hụt hẫng dưới âm u

    Còn đâu nữa cho tôi ngày mấy lượt
    Vọng phương ngàn, thắm thiết một vần thơ
    Ru hồn ái đợi chờ, yên thả giấc
    Trên cánh đồng bát ngát giữa khung mơ…

    Giờ lặng lẽ đào mồ chôn dĩ vãng
    Nẻo khung trời loáng thoáng ngọn heo may
    Âm vang buồn kéo dài từ sâu thẳm
    Mất em rồi tôi sống với ai đây!

    22/9/2017
    Nguyễn Thành Sáng


 

Members who have read this thread : 19

Actions :  (View-Readers)

  1. Cat Lo Som
  2. chung89
  3. daiphavang
  4. dotheluc
  5. duchanhld
  6. em16
  7. happiness
  8. hoangtuxth
  9. hokts1975
  10. linhxanh
  11. newfx
  12. ngocvan
  13. Phuc_hau
  14. Sáng
  15. Stock FX
  16. thutran874
  17. tranba
  18. Vipassana

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình