Chào mừng bạn đến với Diễn đàn Vàng Sài Gòn.
ACFX ACFX
+ Trả Lời Ðề Tài
Trang 3/4 ĐầuĐầu 1 2 3 4 cuốicuối
Hiện kết quả từ 41 tới 60 của 69
  1. #41

    Tham gia ngày
    Apr 2017
    Bài gửi
    72
    Thanks
    2
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Mặc định Ðề: Thơ- Nguyễn Thành Sáng


    NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (9)

    Hồn lang gào trong mơ…..

    Nầy gió hỡi! Dậy cuồng phong bão tố
    Cho biển đêm sóng vỗ nhịp hờn căm
    Cõi thâm u rừng thiêng lặng âm thầm
    Vạn tiếng hú, rống vang từng chấn động!

    Nhớ hồn thiêng, lòng ta nghe trầm thống
    Mãi ngàn đời khuấy động tận tâm can
    Quê hương đâu! Giờ nghẹn cảnh lầm than
    Cơn tan tác, phũ phàng đau thống thiết!

    Để hôm nay mối sầu cơn vong biệt
    Một âm hồn da diết nhớ nguồn thương
    Tìm phôi phai, chìm đắm với tơ vương
    Yêu ma mộng trăm đường…rồi lại nhớ!...

    Nầy hồn lang! Biển mơ lồng lộng gió
    Sao như chàng đứng đó, nỗi suy tư
    Cung đêm buồn, chập chờn trên sóng dữ
    Như lững lờ bóng phủ mảnh trăng thu!

    Dòng biển đen nhấp nhô ngàn ấp ủ
    Vạn ngoằn ngoèo, lú nhú chạy lăn tăn
    Để trời thanh mây ám một vầng trăng
    Cho biển cả ngút ngàn thêm thăm thẳm!...

    Hồn nương ơi! Tình nàng muôn sắc thắm
    Ta như sương được tắm ánh trăng vàng
    Như mây ngàn được gió cuốn thênh thang
    Dòng suối mát mơ màng trên sỏi đá!

    Nhưng lòng ta mãi sao như buồn bã
    Một cái gì tơi tả tận tâm tư
    Mãi ngàn năm nát tim, hồn tư lự
    Mất hẳn rồi một thuở của ngàn thương!...

    Lang yêu ơi! Ngút tận nỗi thê lương
    Cũng như chàng! Thiếp vương muôn nẻo nhớ
    Kiếp ma buồn, bao năm dài trăn trở
    Lắm sầu đau, than thở nỗi chơ vơ!

    Phải tìm quên trong tình ái mộng mơ
    Nén hờn tủi để chờ tan giá rét
    Cõi âm u thiếp đã từng gào thét
    Và lịm hồn, da diết nhớ như chàng!...

    Trong mơ hồn lang và hồn nương thổn thức
    Tâm sự…..

    Nguyễn Thành Sáng

  2. #42

    Tham gia ngày
    Apr 2017
    Bài gửi
    72
    Thanks
    2
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Mặc định Ðề: Thơ- Nguyễn Thành Sáng


    NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (10)

    Trong mơ hồn lang và hồn nương
    Đang thổn thức, tâm sự…

    Hồn nương ơi! Trăng tàn trên biển sóng
    Nỗi căm hờn khuấy động trái tim ta
    Gió thổi tan mây ngàn rồi rời rã
    Biển dậy cồn, tơi tả bọt sương pha!

    Để trời đêm chập chờn bao trắng xóa
    Nước ẩn mình tránh gió, trải màng đen
    Ta thống thiết ân tình không giữ vẹn
    Rực mối thù, uất nghẹn trái tim ma!

    Rượu! Rượu đâu! Nàng hãy rót cho ta!
    Đem nỗi nhớ, xót xa thành dờ dật
    Cảnh cô tịch, âm u, lòng chứa chất
    Mãi linh hồn chẳng mất nhớ tang thương!...

    Lang yêu ơi! Nước biển biến thành sương
    Thiếp hóa rượu, chun thương mời chàng cạn
    Hãy ngất ngây trong nỗi niềm lai láng
    Khóc đau buồn, khóc oán những tai ương!

    Biển gợn buồn, biển của bao vấn vương
    Trời u ám, thê lương, dòng bạc phận
    Hai bóng ma nghìn năm trong nỗi hận
    Hận tan gia và hận mất san hà!...

    Rượu đâu! Hãy rót! Rót nữa cho ta!
    Cho buồn bã phôi pha nơi men đắng
    Đất trời ta dựng nên thời xưa lắm
    Đã mất rồi! Bóng vắng kể từ đây!

    Trôi lững lờ từng mảng của vầng mây
    Về xa thẳm, khung nầy không trở lại
    Để cảnh buồn, trăng đêm mang tê tái
    Một xa xôi mãi mãi mịt mờ khơi!...

    Hãy quên đi! Đừng buồn nữa lang ơi!
    Về cùng em, trọn đời trong bể ái
    Quên mối sầu, từng đêm trong ngây dại
    Rồi thời gian, khổ ải sẽ chìm sâu!

    Cõi âm u ngàn thu mãi bên nhau
    Đêm lộng ánh, dạt dào trong cung mộng
    Kéo gió mây xoáy tình ta trầm bổng
    Ngất mê man ngây bóng lịm trời ma!...

    Hồn lang đang chìm trong mơ…

    Nguyễn Thành Sáng

  3. #43

    Tham gia ngày
    Apr 2017
    Bài gửi
    72
    Thanks
    2
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Mặc định Ðề: Thơ- Nguyễn Thành Sáng



    NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (11)

    Trong mơ hồn lang và hồn Nương
    Thổn thức tâm sự…

    Lang yêu ơi! Hãy cho thuyền quay lại
    Con sông ma, lau sậy cuối ven bờ
    Cây đa già sẩm bóng đứng chơ vơ
    Ngàn thu chết, cuộc cờ nơi dương thế!

    Cõi thâm u mảnh hồn ta ngạo nghể
    Ngọn phong điên há dễ lộng hang ngoằn
    Đêm tịch buồn vẫn còn đó vầng trăng
    Dòng suối chảy vạn lần không dứt tận!...

    Ta nghe nàng! Quay thuyền về nén hận
    Cõi âm sầu, vương vấn phủ chìm sâu
    Để rừng già khuất ánh chuỗi canh thâu
    Ma quỷ hú, sói tru rờn rợn mãi!

    Mùi nhạt khí loãng pha hồn tê tái
    Khói lam chiều ngây dại mặc lờ trôi
    Mảnh trăng buồn thao thức giữa cung lơi
    Rồi mờ nhạt, tan rời trong khoảng lặng!

    Về ma cảnh để không còn hụt hẫng
    Cuộc dương trần đeo đẳng vạn bi thương
    Kết tụ lại để rồi tan như sương
    Bao sóng vỗ trùng dương rồi rã bọt!...

    Và chàng ơi! Sẽ không còn vàng vọt
    Nơi ngàn năm sáng tỏ chí hồn ta
    Vọng trần gian nơi chốn những xót xa
    Để được thấy chốn ta là cảnh phúc!

    Ta vẽ tranh bằng nét hồn của bút
    Trải thơ tình nhịp khúc của tâm tư
    Trọn tiếng cười mà lòng không tư lự
    Và say trăng, hơi thở của yêu đương!...

    Kha! Kha! Kha! Hay quá! Hỡi hồn nương!
    Nàng hãy rót chun sương cho ta nữa
    Để cạn say, quay thuyền về muôn thuở
    Chẳng còn chi để nhớ, để sầu đau!

    Nơi mộng mơ, thuyền sẽ lấn đi sâu
    Vào phôi lãng, quên câu đời thống thiết
    Cõi dương trần, ma âm hai cách biệt
    Bao nhớ thương, tha thiết…lịm từ đây!
    Kha! Kha! Kha!...

    Hồn lang cười trong mơ…

    Nguyễn Thành Sáng

  4. #44

    Tham gia ngày
    Apr 2017
    Bài gửi
    72
    Thanks
    2
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Mặc định Ðề: Thơ- Nguyễn Thành Sáng


    NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (12)

    Hồn lang đang trong mơ bổng…

    Chuyển tay vờn, thuyền ngược lại sông ma
    Nước vần vũ cuốn xa vùng biển mộng
    Gió gầm thét, hú vang, trời sẩm bóng
    Thuyền đảo chao, lay động, lắc từng cơn!

    Giấc mơ sâu, tâm tình đang sóng gợn
    Bổng giật mình, lởn vởn, cánh hồn xa
    Chuỗi âm phong bần bật ngọn cây đa
    Hồn tỉnh giấc xuất ra cơn mộng ảo!...

    Con khỉ buồn, rúm mình trông thiểu não
    Mũi tên thù lảo đảo, xác thân rơi
    Lang chạnh lòng, hồn phách nỗi tả tơi
    Thì ra mộng! Lòng tôi! sầu thảm quá!

    Hồn nương ơi! Cung đêm buồn băng giá
    Ta đi rồi nàng có nghẹn bi thương
    Mây lững lờ, gió ở chốn ngàn phương
    Trăng khuất lặn, pha sương còn nhỏ giọt!

    Còn ai để ôm em trong mật ngọt
    Ai ngân nga lảnh lót tiếng thơ tình
    Ai gió trăng sưởi ấm cõi hồn linh
    Ai dịu mát tình xinh trong suối ngọc!...

    Hỡi âm u! Có nghe lòng quặn khóc
    Cuộc chia ly héo hốc quả tim đơn
    Ngọn phong sầu dờ dật thổi từng cơn
    Một thu chết, chập chờn trong sương lạnh!

    Con ma buồn lạnh lùng trong nẻo vắng
    Rồi đứng lên, canh cánh, nghẹn ngào bay
    Gió âm vờn chan chát rít bên tai
    Đường cõi thế, sầu ai, vùn vụt phóng!...

    Hồn lang buồn bã phóng nhanh trên
    đường tìm về cõi thế…

    Nguyễn Thành Sáng

  5. #45

    Tham gia ngày
    Apr 2017
    Bài gửi
    72
    Thanks
    2
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Mặc định Ðề: Thơ- Nguyễn Thành Sáng


    NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (13)

    Hồn lang trên đường…

    Âm phong hù hụ ở bên tai
    Nỗi nhớ, niềm thương, nén thở dài
    Ngựa phóng, hồn tàn, tim giãy chết
    Trời sầu rủ xuống có ai hay!

    Le lói chập chờn tia ánh hắt
    Vù vù, vệt xám thoáng bay qua
    Ô kìa! Một bóng như buồn bã
    Héo hắt, gục đầu dưới bóng đa!

    Hồn ơi! Quay lại cho tôi hỏi
    Sao khóc nghẹn ngào, nỗi tả tơi?
    Như khói lam chiều trôi ảm đạm
    Một bầu hoang tịch, lạnh lùng thôi!

    Có biết nơi nầy không trở lại?
    Trần gian chốn ấy đã xa xôi
    Mũi tên cắm phọc vào thân xác
    Thì hẳn lìa tan, dứt mộng đời!...

    Đau lòng tôi quá hỡi hồn huynh!
    Ác bạc tự tung tự tác khuynh
    Xử chết, oan tình, tôi khóc hận
    Vợ con manh chiếu phủ thân mình!...

    Trời hỡi! Thế gian sao khốn nạn!
    Ăn trên ngồi trốc, lộng quyền tay
    Bút lùa hóa kiếm, đầu rơi rụng
    Sấm chớp thiên lôi giáng xuống ai!

    Chạnh lòng thêm uất, niềm tơi tả
    Nặng bóng, lang buồn rẻ lối ra
    Ngoái cổ quay nhìn ma lịm chết
    Chim đau giũ cánh nhẹ bay qua!...

    Hồn lang nghèn nghẹn bay đi…

    Nguyễn Thành Sáng

  6. #46

    Tham gia ngày
    Apr 2017
    Bài gửi
    72
    Thanks
    2
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Mặc định Ðề: Thơ- Nguyễn Thành Sáng


    NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (14)
    Hồn lang vừa nghẹn vừa bay
    trên đường…

    Uất nghẹn ma hồn thêm héo úa
    Lầm lì bay mãi giữa canh khuya
    Âm gian đậm đặc bầu đen sẩm
    Gió gợn, ánh chờn, nỗi hắt hiu!

    Nức nở tiếng ai ở góc đường?
    Thu sầu tơi tả giọt đêm sương
    Một người trọng tuổi đang buồn thảm
    Lệ nhỏ đau thương giữa hoạnh trường!

    Sao bà ngồi đó khóc bà ơi?
    Để cảnh âm gian thêm tả tơi
    Đã chết mảnh hồn đà bỏ xác
    Đời ma lại phải nấc sầu côi!...

    Chú ơi! Sống chết chuyện đời người
    Nhưng tận lòng tôi chẳng thấy cam
    Bồng bột, xỉn say, xe chạy ẩu
    Leo lề, tôi chết, để lầm than!

    Chồng bệnh ngặt nghèo, vợ khổ nuôi
    Hai con ăn học, một mình tôi
    Oan khiên bỏ xác nơi trần thế
    Ba bóng hồn đau, một khổ đời!...

    Trời ơi! Thêm một cảnh bi thương
    Loạn đức, loạn tâm, xe quậy cuồng
    Bất kể an nguy người bạc phận
    Quỷ đời báo hại cảnh tai ương!

    Hồn lang tan nát lại thêm sầu
    Đã lịm mảnh hồn thêm vướng đau
    Bóng xám dật dờ trôi ảm đạm
    Đường về cõi thế mặt rầu rầu!...

    Nỗi lòng thêm buồn bã hồn ma bay đi…

    Nguyễn Thành Sáng

  7. #47

    Tham gia ngày
    Apr 2017
    Bài gửi
    72
    Thanks
    2
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Mặc định Ðề: Thơ- Nguyễn Thành Sáng


    NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (15)


    Sương mù giăng phủ lối âm ma
    Lang thấy nỗi niềm quá xót xa
    Khóc hận ngàn năm đời bạc phận
    Lại thêm quằn quại cảnh người ta!

    Nghe sầu héo hắt, hồn thui thủi
    Lặng lẽ, âm thầm vụt bóng đi
    Lại nữa! Sao như ai nức nở!
    Sương buồn nhỏ giọt dưới canh khuya!

    Ông là…đừng bước lại gần tôi!
    Đã bỏ trần gian, quá sợ rồi
    Thống thiết, phũ phàng nguồn lẽ sống
    Đừng đừng…đừng đến để sầu ơi!...

    Em gái! Đừng lo sợ nữa em!
    Như ai, tôi cũng một ma đêm
    Cũng gào, cũng thét, thời bi thiết
    Hai mảnh giống nhau, ngất muộn phiền!

    Xin hỏi vì sao em khổ lụy?
    Mang buồn khóc hận giữa đêm khuya
    Để thêm ảm đạm bầu âm cảnh
    Gió tắt, sương buồn nhỏ hắt hiu!...

    Mười bảy tuổi thơ, bao mộng đẹp
    Nát tan bởi lủ bạo tà dâm
    Thừa cơ đường vắng em đi đó
    Vùi dập hồn tan những bấy lần!

    Trong trắng tuổi đời em giữ vẹn
    Công cha, nghĩa mẹ đặt niềm tin
    Để rồi bóng tối, đời em hết
    Một sợi dây oan, kết liễu mình!...

    Trời hỡi! Trời ơi! Loài chó khốn
    Linh hồn quỷ dữ hiện đầu thai
    Dật dờ đói khát, cơn hèn hạ
    Dẫm nát linh hồn, nhục khổ ai!

    Ta muốn gào lên trong phẫn nộ!
    Tìm về cõi thế gặp dâm ô
    Xé thân, bỏ xác vào hoang vắng
    Qụa, chuột, rắn, hùm…biến xác khô!

    Cất bước lên đường trong giận dữ
    Hồn lang bần bật, tức gầm gừ
    Lửa lòng hừng hực bầu căm giận
    Gió ở bên tai vọng vọng ù!...

    Hồn lang vừa tức giận vừa đi…

    Nguyễn Thành Sáng

  8. #48

    Tham gia ngày
    Apr 2017
    Bài gửi
    72
    Thanks
    2
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Mặc định Ðề: Thơ- Nguyễn Thành Sáng



    NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (16)
    Hồn lang gặp cha trong mơ…

    Căm phẫn sự tình, lang lũi bước
    Âm gian mờ nhạt khói lam buồn
    Nỗi sầu băng giá, hồn ma nát
    Phóng đỉnh cây già, giấc ngủ buông!

    Nầy con! Sao thấy con buồn bã!
    Hùng khí năm nào đã mất xa
    Một cánh chim trời sau bão loạn
    Rụng rời, tơi tả trước phong ba!

    Nam tử vẫy vùng trong biển lửa
    Đau thương khắc khổ chẳng chùn chân
    Sao như bao phủ bầu trăng chết
    Chiếc lá rụng tàn, kéo ánh tan!

    Sắt thép trui rèn trong rực đỏ
    Khí hào nuôi dưỡng khổ trần ai
    Con thuyền tiến thẳng trên dòng nước
    Sóng cuộn, ba đào, mãi chẳng thay!...

    Cha ơi! Con đã biết sai lầm
    Một cánh chim trời vượt gió giông
    Bão táp, cuồng phong luôn khuấy động
    Mây trôi, bầu rộng chẳng suy vong!

    Nỗi nhớ, niềm đau trong dĩ vãng
    Dạ sầu héo úa cuộc trần gian
    Từ nay lặng lẽ theo triều sóng
    Một bóng thuyền đi trước lộng ngàn!...

    Kha kha kha! Thế chứ con ta!
    Sự sống luôn quần trong bể ải
    Thương, oán, buồn, vui, lẽ sự đời
    Trăng vàng mãi ánh giữa trời mây!

    Vó ngựa chí trai, hồn vạn lý
    Mịt mờ cát bụi có hề chi
    Thênh thang sông núi, bầu hoang dã
    Vùn vụt dậm trường, bóng lộng phi!...

    Hồn lang trong mơ…

    Nguyễn Thành Sáng

  9. #49

    Tham gia ngày
    Apr 2017
    Bài gửi
    72
    Thanks
    2
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Mặc định Ðề: Thơ- Nguyễn Thành Sáng


    NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (17)

    Gặp mẹ trong mơ…

    Loé chớp chuyển qua giấc mộng vàng
    Âm hồn lay nhẹ điệp mơ màng
    Thiết tha, dòng ngọt, cơn khô khát
    Gặp gỡ mẹ hiền khuyên nhủ lang!...

    Con ơi! Nhìn ngắm hồn con trẻ
    Như lá rơi tàn giữa bóng khuya
    Cả áng mây mờ giăng lối trải
    Ngựa sầu ảo não lụn chân phi!

    Như buổi hoàng hôn bầu ánh lặn
    Mờ dần lam khói, đợi hồn trăng
    Dật dờ, buồn bã vầng mây ám
    Một cảnh trời chiều lệ nhỏ khăn!

    Mẹ nhớ thuở nào con rực sáng
    Khí hùng nam tử trải thênh thang
    Mà nay héo hắt cơn mưa chết
    Sấm sét đâu rồi! Tiếng rít vang!...

    Mẹ ơi! Tha thứ hồn con dại
    Tơi tả tâm hồn, ghịt bước chân
    Để bóng uy oai chùn vó ngựa
    Trăng tàn lạnh lẽo, giọt sương tan!...

    Bão lớn thu hình, chờ gió tạnh
    Chuyện đời dâu bể, nén buồn tênh
    Giải sầu co lại, hồn thơ trải
    An ủi, phôi phai, khỏa lấp tình!

    Nuôi chí anh hùng trong biển khổ
    Bập bùng cứ mặc, cánh chim xa
    Trời đêm u ám đâu dài mãi
    Hừng sáng vầng dương chuyển ánh ra!

    Chang chang, trời nóng đôi chân oải
    Mãi bước hoặc chùn, vó ngựa lay
    Bóng mát bên đường dừng lại nghĩ
    Yên bình, đánh giấc, một no say!

    Tỉnh táo, khoẻ mình, tăng sức bật
    Nấu nung bền bỉ khí hồn trai
    Dòng sông lờ lững thầm trôi mãi
    Tuế, nguyệt, mây, trời vạn kỷ say!
    Hỡi hồn con trẻ mỏi mê hay!...

    Hồn lang trong mơ…

    Nguyễn Thành Sáng

  10. #50

    Tham gia ngày
    Apr 2017
    Bài gửi
    72
    Thanks
    2
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Mặc định Ðề: Thơ- Nguyễn Thành Sáng


    NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (18)

    Tỉnh mơ và nhớ…

    Lời của mẹ bên tai còn văng vẳng
    Như sáo diều lai láng kéo hồn lang
    Choàng tỉnh thức mang mang niềm xa vắng
    Một linh hồn động chấn tiếng chuông ngân

    Tình Gia, Tộc, quay dần nơi dĩ vãng
    Cánh én trời vọng dáng ánh trăng đi
    Giọt nhung nhớ sương khuya tròn óng ánh
    Rồi nghẹn ngào, rời nhánh nhỏ canh khuya

    Nhớ một đêm kéo về cuồng phong mạnh
    Rồi mưa tuôn, thấm lạnh đổ sầu ai
    Cảnh tan tác u hoài niềm canh cánh
    Trăng rủ tàn rã ánh, hạt sương lay!

    Bổng vọng rít, chim bay rời tổ ẩn
    Giặc truy tìm, sát tận, diệt mầm sanh
    Cha với con, tay nhanh, bầu lửa hận
    Ngập quân thù, cuốn quấn khí hùng anh

    Từng thây ngã, long lanh dòng máu đổ
    Trút căm hờn, thác rộ tiếng ầm vang
    Bổng chợt nhớ hoa vàng treo trước ngõ
    Mẹ, Chị còn đứng đó nén tâm can!

    Đẩm máu giặc, xé hàng ra kịp lúc
    Cánh đại bàng giây phút phải ngừng bay
    Bè neo đó, xuống ngay rồi vùn vụt
    Tên quân thù vun vút rớt theo sau

    Ôi thống thiết! Lệ trào trên khoé mắt
    Nỗi uất hờn sầu mặc dưới mưa sa
    Hỡi hồn linh! Tộc ta dòng suối mát
    Một đêm nay tan nát mảnh trăng xa

    Như căm giận, phong ba gào dữ dội
    Cơn sóng cồn, cuốn xoáy lật bè trôi
    Một đoạn trường chơi vơi, dòng nước rối
    Một hận đau vời vợi mãi ngàn đời!

    Hồn lang thổn thức trong nỗi nhớ…

    Nguyễn Thành Sáng

  11. #51

    Tham gia ngày
    Apr 2017
    Bài gửi
    72
    Thanks
    2
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Mặc định Ðề: Thơ- Nguyễn Thành Sáng


    NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (19)

    Hồn lang tỉnh sầu đi lần về cõi thế…

    Nỗi hận nhớ long lanh bầu ánh lệ
    Rồi tan như sóng bể trải đầy vơi
    Mây xám buồn chuyển dời về ước thệ
    Cõi trời xa bóng xế cuộc ngàn khơi

    Tỉnh cơn mơ, bao lời hồn Cha Mẹ
    Tiếng chuông chiều lay nhẹ mảnh tim đau
    Cho phôi pha, dạt dào, thôi quạnh quẽ
    Gió chuyển mình cuốn nhẹ, nhấc lên cao

    Bao khắc khoải, hanh hao, buồn tê tái
    Đã cạn dần, bừng dậy khí hùng anh
    Áng mây mờ bay nhanh, khơi nguyệt trải
    Đêm âm u, sống lại mảnh trăng thanh!

    Ngọn âm phong đưa nhanh vào ma phổi
    Cơn mê sầu rũ rượi biến tan dần
    Bóng lam xám vụt thân theo gió thổi
    Hướng dương trần phóng tới, cõi phù vân

    Bầu le lói lộ dần, trôi hoang tịch
    Nhiều âm hồn khúc khích kể trần ai
    Cũng đâu đó lay nhay lời rả rích
    Vài sương ma khụt khịt giọt sầu ai

    Có con đường trải dài về cửu ngục
    Nhiều quỷ quân kéo thúc tội đồ qua
    Nơi cõi chết phơi ra điều tội phúc
    Một cân trời đến lúc xử hồn ma!...

    Hồn lang lần về dương thế…

    Nguyễn Thành Sáng

  12. #52

    Tham gia ngày
    Apr 2017
    Bài gửi
    72
    Thanks
    2
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Mặc định Ðề: Thơ- Nguyễn Thành Sáng


    NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (20)

    Nhìn quân quỷ kéo lôi đoàn ma tội
    Chợt chạnh lòng nhức nhối cảnh trả vay
    Tắt ngọn đèn cho ai về tăm tối
    Cõi ngục âm rẽ lối bước hôm nay

    Quỷ gầm gú bên tai người não nuột
    Kẻ tội đồ gầy guộc cảnh bi thương
    Nỗi hãi sợ, chán chường thời lỡ bước
    Bánh xe nghiền đuổi rượt, cán tan xương!

    Nghe héo hắt như buồn, lang rời khỏi
    Hướng dương trần gió thổi rít theo ma
    Vầng quang ánh xa xa thêm le lói
    Một xám mờ phóng vội kiếm đường ra

    Gió lồng lộng ngân nga lời của nước
    Có phải chăng thuở trước ở nơi nầy
    Dòng sông thương vơi đầy tình mộng ước
    Rút linh hồn theo bước cuộc liêu trai!

    Hồn nương ơi! Hôm nay nàng có biết
    Ta nỗi lòng tha thiết nhớ năm nào
    Một đêm buồn xanh xao, sầu da diết
    Bỏ cuộc đời, vĩnh biệt cảnh thương đau

    Con sông nầy ngọt ngào về hướng vọng
    Thoáng mười năm dòng sống cõi âm ma
    Trăng kết gió mặn mà, sương trải bóng
    Ngất tận nguồn tiếng lộng cuộc tình ta

    Rồi hôm nay ta xa rời chốn mộng
    Về trần gian tìm bóng của ngàn thương
    Để lại em đoạn trường niềm hong hóng
    Trăng lạnh tàn, nẻo sống giọt sương tuôn!...

    Hồn lang lần về đến con sông năm xưa rút
    Hồn theo ma nương, trăn trở nỗi lòng…



    Nguyễn Thành Sáng

  13. #53

    Tham gia ngày
    Apr 2017
    Bài gửi
    72
    Thanks
    2
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Mặc định Ðề: Thơ- Nguyễn Thành Sáng


    NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (21)


    Tình nương ơi! Ta nghe lòng da diết
    Một tình yêu bất diệt của hồn ta
    Để hôm nay xót xa dòng bi thiết
    Đêm bóng tàn khóc biệt mảnh trăng xa

    Rồi năm tháng ngọc ngà vào phôi lãng
    Cánh chim trời bậu bạn với mây sương
    Bỏ lại đây nguồn thương sâu ngút tận
    Một linh hồn vướng bận mối sầu vương!

    Ôi đêm nay! Nỗi buồn như xâu xé
    Mảnh tim ta quạnh quẽ với niềm đau
    Hỡi bầu trời muôn sao vầng ánh loé
    Có hiểu chăng cô lẻ, chuỗi hanh hao

    Hỡi dòng sông ngọt ngào xuôi bến mộng!
    Đêm năm nào cuốn bóng mảnh hồn ta
    Về cõi giới âm ma rồi thả bóng
    Cho ngàn yêu khơi lộng chốn âm pha!

    Rồi hôm nay mưa sa về cõi chết
    Giọt hồn châu mỏi mệt nhỏ tuôn dòng
    Gửi lại ngươi con sông tơ tình dệt
    Quả tim yêu đậm vết thắm son hồng!

    Để thời gian chuỗi sống một kiếp đời
    Biết còn nhớ một thời xưa ngàn cũ
    Cuộc tình ma ấp ủ bóng trăng soi
    Giờ để lại tim tôi, hồn vạn thuở

    Thôi giã biệt sông mơ, về cõi giới
    Tìm ngàn thương vời vợi của xa xôi
    Trăng đêm nay tàn rồi, sầu rũ rượi
    Một nỗi đau, nhức nhối, nẻo chơi vơi!...

    Hồn lang nghẹn ngào từ biệt sông mơ
    để về cõi thế…

    Nguyễn Thành Sáng

  14. #54

    Tham gia ngày
    Apr 2017
    Bài gửi
    72
    Thanks
    2
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Mặc định Ðề: Thơ- Nguyễn Thành Sáng


    NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (22)


    Kìa sao lạ! Bè đâu giờ chẳng thấy
    Độc mộc xuồng cũng vậy, biến về đâu?
    Cái gì bự, bầu bầu, cây phe phẩy
    Vùn vụt đi, phơi phới, ngộ làm sao!

    Hai bờ sông ngàn lau um tùm phủ
    Giờ cây trồng từng chỗ đẹp xinh hơn
    Xưa trăng mờ rờn rợn nỗi âm u
    Giờ thoáng đãng vi vu theo sóng gợn

    Không gian cũ chập chờn con bụng sáng
    Như đèn ma lảng vảng ghẹo hồn người
    Thế mà nay tỏa ngời vầng quang ánh
    Sông hai bờ lóng lánh ánh sao rơi!

    Ôi đêm nay tuyệt vời trên băng giá!
    Một linh hồn sỏi đá của ngàn xưa
    Có lạc lõng, dật dờ, mang buồn bã
    Hay vui mừng, rộn rã cuộc thoi đưa

    Ta bỗng thấy nhớ mùa mưa năm cũ
    Cũng nơi nầy ấp ủ bóng trăng soi
    Nấu nung lòng vời vợi, xé hồn thu
    Chẳng than thở mặc dầu đường mệt mỏi

    Nhưng hôm nay hết rồi thời oanh liệt
    Chỉ hồn ma da diết với buồn thương
    Khói lam mờ vấn vương sầu xa biệt
    Một âm thầm tha thiết nhớ trăng sương

    Hỡi hồn linh! Dư hương thời Tộc Tổ
    Giờ ở đâu? Có rõ mảnh hồn đau
    Nỗi ngút ngàn thâm sâu niềm nhung nhớ
    Nay lạnh tàn một thuở của ngàn sao!...

    Hồn lang u hoài nhớ về dĩ vãng…


    Nguyễn Thành Sáng

  15. #55

    Tham gia ngày
    Apr 2017
    Bài gửi
    72
    Thanks
    2
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Mặc định Ðề: Thơ- Nguyễn Thành Sáng


    NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (23)


    Thôi nghĩ làm chi thêm khổ đau
    Thời gian ngàn cũ đã còn đâu
    Nước sông thời ấy đà pha loãng
    Vào cõi trùng dương hẳn mất màu

    Rồi đây dương thế ta tìm đến
    Sống thực nơi đây của kiếp nầy
    Tượng đá linh hồn, trăng đã chết
    Dật dờ lờ lững gió mây bay!...

    Thế rồi lau lệ, chàng rời nước
    Ngày nắng cây cao ẩn bóng mình
    Lúc đói hương hoa ăn lấy sức
    Hơi sương dùng uống để tồn sinh

    Đường đất ngoằn ngoèo về xóm nhỏ
    Chập chờn ma ảnh tới lui dò
    Xem sao ngồ ngộ từng căn lạ
    Hai cạnh cột tròn, cửa chắn to!

    Thuở ta cây lá, lau lùm sậy
    Một bó đậy lên, chải chuốt dây
    Cây cọc cắm sâu, chừa lổ nhỏ
    Chui vào đánh giấc, một no say

    Còn nay đẹp quá chốn vào ra
    Ăn ở, nghỉ ngơi nét đậm đà
    Đêm gió vi vu qua cửa đẹp
    Nghe như điệp khúc tiếng ngân nga

    Kìa ai bưng xách ngọn đèn vàng
    Ấm áp không gian chẳng ngỡ ngàng
    Ngọn lửa xa xưa từng chặp tối
    Giờ đây biền biệt một trăng tàn!...

    Hồn lang đang lạ lẫm với cảnh
    vật ở cõi thế…

    Nguyễn Thành Sáng

  16. #56

    Tham gia ngày
    Apr 2017
    Bài gửi
    72
    Thanks
    2
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Mặc định Ðề: Thơ- Nguyễn Thành Sáng


    NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (24)


    Vắng lặng trăng mờ sau khóm trúc
    Nỗi niềm lay động, xé tim xưa
    Hồn lang cảm thấy như buồn bã
    Một chuỗi dật dờ, quặn thắt đưa

    Khói mờ ma ảnh trải chân nhìn
    Quần, áo, ghế, bàn, tủ, bát…xinh
    Nhiều khạp no tròn sao bóng mượt
    Muôn nơi lạ lẫm, choáng hồn linh!

    Có phải hôm nay là mộng mị
    Ngàn năm thăm thẳm của xa xôi
    Niềm thương, nỗi nhớ rời tâm thức
    Để một hồn bay chốn mộng đời?

    Ngày ấy xa rồi nơi dĩ vãng
    Khung trời, vạn cảnh rộng thênh thang
    Sông sâu, suối biếc, bầu hoang vắng
    Trải khí hùng anh cuộc vẻ vang

    Thế mà chuỗi sống đâu còn nữa
    Đã mất thật rồi thuở mộng mơ
    Dòng mát lung linh soi bóng nguyệt
    Đêm trời tĩnh lặng, mảnh trăng chơ!

    Những buổi hoàng hôn rực ánh vàng
    Tim lòng nhè nhẹ trải thênh thang
    Rừng thiêng chan chứa nguồn sâu thẳm
    Đồi núi oai linh tận ngút ngàn

    Ai hiểu nỗi lòng ta giá lạnh
    Như buồn quá đổi trước chơi vơi
    Đêm nay ánh nhạt, vầng trăng héo
    Tìm bóng hồn xưa, dạ tả tơi!

    Nhớ về xa xưa, ma buồn bã…

    Nguyễn Thành Sáng

  17. #57

    Tham gia ngày
    Apr 2017
    Bài gửi
    72
    Thanks
    2
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Mặc định Ðề: Thơ- Nguyễn Thành Sáng



    NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (25)


    Đau quá! Niềm đau của thuở đau
    Hồn trăng, bến sống đã về đâu?
    Đêm nay buồn bã vùng xa lạ
    Một bóng con ma, một nghẹn ngào!

    Âm thầm quanh quẩn rồi rời bước
    Hướng trái khu làng, Lang đứng trông
    Phơi trải mênh mông bầu bát ngát
    Từng hàng lúa cấy phủ xanh đồng

    Cũng ở nơi nầy tự chốn xưa
    Ngàn lau, cây cối một rừng khuya
    Âm u, sầm uất, trời hoang dã
    Đuốc sáng tim can rọi tối mờ!

    Những ngày lặn lội bước theo cha
    Ẩn bóng rừng thiêng săn thú ra
    Táo tợn, chẳng nao loài dã dữ
    Chiến thành nhận được một manh da

    Rồi nhớ từng đêm luyện dưới trăng
    Anh hồn Tộc Tổ, trái tim dâng
    Cha con cung, nỏ, thanh gươm sắc
    Ướt đẫm mồ hôi suốt ánh tàn!

    Ngàn cũ, hình xưa nay ở đâu?
    Mà đây hoang vắng, một ma đau
    Xa xôi, thương nhớ về hương ảnh
    Trăng tịch, cung buồn, nhỏ giọt châu

    Trời ơi! Sao chẳng thể phai phôi
    Phải khóc, phải đau, phải lệ rơi
    Bao luyến, bao lưu về vạn thuở
    Cho nay tan nát, nứt hồn tôi!...


    Nhìn cảnh lạ, Lang u hoài
    về dĩ vãng…


    Nguyễn Thành Sáng

  18. #58
    Kiếm Ma
    Tham gia ngày
    Sep 2014
    Đến từ
    Hiệp Khách Đảo
    Bài gửi
    12,794
    Thanks
    1,335
    Thanked 10,379 Times in 4,672 Posts

    Mặc định Ðề: Thơ- Nguyễn Thành Sáng

    Bác Sáng độc hành nhỉ?
    ---

    Gập Ghềnh Sông Mê


    Có người đứng giữa đôi bờ
    Bao lần tự hỏi.. biết giờ về đâu?
    Quay qua ngó lại, bạc đầu
    Ngập ngừng, bịn rịn, chìm sâu giữa đời.


    Đôi dòng kẻ ngược, người xuôi
    Đôi bờ lận đận tới lui muộn phiền.
    Tay này muốn vịn cửa Thiền
    Tay kia dệt mộng trần duyên sa đà.



    Lên rừng nhớ tưởng phồn hoa
    Ngồi nơi phố mộng trăng ngà đầu non.
    Lắm khi gối mỏi chân mòn
    Mà hồn chưa mỏi, đời còn mê say



    Mắt vừa hướng tới nẻo mây
    Vội che khuất bởi bàn tay nhân tình.
    Dùng dằng trong chốn tử sinh
    Khi ni, lúc nọ... Hỏi mình về mô?


    Dưới lòng nôi một nấm mồ
    Biết rồi sao vẫn lửng lơ nẻo về?
    Cây Si với cội Bồ Đề
    Nghiêng đôi bóng đổ nặng nề cõi đêm.


    Chợt Vô thường đến gọi tên
    Chỉ còn dư lệ trên miền ăn năn.
    Xưa kia nếu chẳng dùng dằng
    Biết đâu thanh thản nhọc nhằn tử, sinh



    Trầm luân vì nợ thế tình
    Mong manh hồn nhỏ gập ghềnh sông mê..


    Như Nhiên
    1.So do not worry about tomorrow; for tomorrow will care for itself. Each day has enough trouble of its own. (MT 6,34).
    2.Whoever exalts himself shall be humbled; and whoever humbles himself shall be exalted. (MT 23,12).
    3.Treat others the same way you want them to treat you. (L 6,31)
    (^_^) Facebook, Blog (^_^)

  19. The Following User Says Thank You to TraderKNJ For This Useful Post:

    Sáng (11-12-2017)

  20. #59

    Tham gia ngày
    Apr 2017
    Bài gửi
    72
    Thanks
    2
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Mặc định Ðề: Thơ- Nguyễn Thành Sáng

    Bài thơ hay!

  21. #60

    Tham gia ngày
    Apr 2017
    Bài gửi
    72
    Thanks
    2
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Mặc định Ðề: Thơ- Nguyễn Thành Sáng


    NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (26)


    Vọng tưởng để rồi thêm thấm đau
    U hoài, khắc khoải nhỏ dòng châu
    Hồn thương ngàn cũ về xa vợi
    Bọt sóng trùng dương rã trắng màu

    Lang rời xóm vắng, chân lần bước
    Đường đất gập ghềnh dẫn chốn xa
    Vầng sáng hừng lên nơi trước mặt
    Ma buồn lặng lẽ tiến dần ra!

    Lạ kìa! Đông đúc nhiều khu nhỏ
    Ánh rộ tràn đầy ngập lối đi
    Hừng tỏ sầu đêm nơi mộng mị
    Nay như hiện thực cánh hồn phi

    Chợt thấy chạnh lòng nhớ Tổ Tiên
    “Ri Tô” cõi sống một hồn thiêng
    Bàn chân chai cứng hằn trên đá
    Những tối cung trời lặng lẽ riêng

    Đâu ngờ suối hận trào rơi má
    Vạn kiếp căm thù lũ “Mic Ma”
    Đất sống hoa thơm, vườn cỏ thắm
    Tham tàn cưỡng chiếm diệt vong ta!

    Sức yếu, thế cô, chùn vó ngựa
    Khắp vùng Tộc Tổ biến lầm than
    Để nay đau đớn, niềm lưu dấu
    Ôm chặt mối hờn, một khổ tan

    Mật đắng nuốt vào theo ánh lệ
    Nghe sầu thống thiết trải lê thê
    Chim trời giọt nhỏ, nhìn mây cuốn
    Nấc nghẹn, ngàn khơi rủ bóng về

    Ta thét rực thù để nấu nung?
    Hay buồn than thở chỉ mông lung?
    Khi trăng đã chết thời biền biệt
    Một khúc tang thương, chuỗi lạnh lùng!

    Vừa đi lần ra phố hồn Lang
    vừa sầu nhớ…

    Ghi chú: “Ri Tô”,
    ”Mic Ma”tên hư cấu.


    Nguyễn Thành Sáng


 

Members who have read this thread : 13

Actions :  (View-Readers)

  1. Ben
  2. gold coffee
  3. minhnq
  4. newfx
  5. nhỏ
  6. PAN DA
  7. proforex
  8. Sáng
  9. tayson
  10. thangco
  11. TraderKNJ
  12. tranba
  13. wintekfs

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình